Nhà báo Huy Đức và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Khác với hầu hết nhiều người biết tới Huy Đức qua cuốn sách "Bên thắng cuộc" vào năm 2012, tôi biết Huy Đức qua bài viết "Chị hai thủ tướng" từ năm 2009. Tôi hoàn toàn đồng ý với tác giả qua bài viết này, rồi sau đó tôi rất thích những bài viết chống đối ông Nguyễn Tấn Dũng do anh ấy viết và tôi cũng trở nên ghét thủ tướng khủng khiếp từ đó ! Tôi may mắn được bắt tay với anh tại quán cafe Chiêu tại Sài gòn cách nay khoảng một năm. Tôi vẫn like và ủng hộ anh cho đến hết bài viết "Bao giờ bằng được Camphuchia’’ ngày 21/10/2015.

Tuy nhiên, sau bài đó thì liên tiếp anh tung ra thêm nhiều bài nữa tập trung đánh phá vào một mình cá nhân ông Dũng một cách rất bài bản mà không hề đánh vào trọng tâm của vấn đề là thể chế chính trị sai lầm của Việt nam mà nền tảng là bản hiến pháp phi dân chủ 2013. 

Đầu tiên là bài viết lúc 28/12/2015 anh viết: “Trong hai nhiệm kỳ thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng đã mở toang cửa cho Trung quốc vào khai thác bô xít ở Tây nguyên? Đưa công nghệ luyện thép lò đứng đã bị truy đuổi ở Trung quốc vào Vũng Áng?’’

Nông Đức Mạnh đã ký kết với Giang Trạch Dân nên Cp của Nguyễn Tấn Dũng phải đưa Trung Quốc vào khai thác bauxite Tây Nguyên. Nguyễn Phú Trọng đã ký kết với Hồ Cẩm Đào nên Cp của Nguyễn Tấn Dũng phải đưa Trung Quốc vào Vũng Áng. Rõ ràng ông Dũng chỉ là người thực thi nghị quyết của bộ chính trị do hai vị TBT kia đã ký với Trung cộng, những chủ trương lớn như thế này nếu có trách là trách cả bộ chính trị chứ tại sao anh lại quy chụp tội cho một mình thủ tướng? Mà đây là chủ trương lớn của đảng nên trách nhiệm chính trước hết thuộc về đảng, trách nhiệm của chính phủ nhẹ hơn vì chỉ là cơ quan thực thi.

Huy Đức học đòi đang bàm chuyện chính trị? 
Rõ ràng việc ông Nguyễn Sinh Hùng sang TQ và viếng lăng Mao Trạch Đông trong thời điểm hiện nay là quá nhạy cảm mà anh cũng viết bài vào ngày 29/12/2015 để quy chụp mọi tội lỗi lên đầu thủ tướng nhưng chả có bằng chứng cụ thể nào, bài viết đó anh lại bao biện cho Nguyễn Sinh Hùng có chủ ý? Tôi bắt đầu nghi ngờ động cơ của anh từ đây.

Đặc biệt nhất là trong bài ‘’Bộ tứ’’ anh đã quá suy diễn và quy chụp cho ông Nguyễn Tấn Dũng mà không hề có căn cứ và dẫn chứng nào rõ ràng:

Trích : "Ông Trọng cho nhóm họp BCT ngay và đưa ra những kết luận và nguyên tắc ứng xử rất rõ ràng’’. 

Kết luận đó là gì và cái nguyên tắc ấy là như thế nào mà cho là rõ ràng?

Tại sao anh nắm được điều này? Nếu có một việc hơp lòng quân lòng dân như thế thì tại sao không công bố công khai để an dân mà lại đi giấu giếm? Việc này chỉ có mình anh đưa thông tin không được kiểm chứng?

Trích: Giàn khoan 981 đã xuất hiện ở biển Đông như một đường banh chạy qua khung thành đối phương khi "cầu thủ" Nguyễn Tấn Dũng đang đứng ở vị trí dễ dàng nhất để "sút" .

Cách anh nói giống như quy cho ông Dũng đã hợp tác  mời giàn khoan 981 vào để ông ấy đánh bóng tên tuổi cá nhân mình.

Nên nhớ Trung quốc đã tự ý đưa giàn khoan vào Biển Đông, đó là sách lược ‘’dương Đông kích Tây’’ của Trung quốc nhằm mục đích gây chú ý của chúng ta vào giàn khoan để thuận tiên hơn cho việc hoàn thành xây dựng đường băng ở đảo chữ Thập-Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Và như chúng ta thấy, mấy hôm nay TQ đã cho bay thử ở đó và chính phủ VN đã lên tiếng phản đối.

Tại sao chỉ có NTD mới ở vị trí dễ dang sút đó, còn các vị khác thì sao? Dựa vào điều gì để anh khẳng định là ông Dũng được cử đứng ở vị trí đó?  Trong khi như chúng ta đã biết, lúc nóng bỏng nhất đó thì chỉ có riêng mình ông Dũng là có tuyên bố thẳng thắn, các vị khác thì im lặng? Sao họ không đồng lòng lên tiếng mà lại đẩy việc đó cho một mình thủ tướng? Hay là vì họ sợ Trung quốc nên đẩy ông Dũng ra làm bia đỡ đạn vì nếu làm Trung quốc nổi giận  thì ông Dũng sẽ lãnh đủ hậu quả, điều này chứng tỏ ông Dũng là người dám dấn thân cho đảng trong lúc căng thẳng nhất.

Thử hỏi trên cương vị một TBT lãnh đạo tuyệt đối, ông Trọng  đã có tuyên bố nào trước chuyện giàn khoan TQ hay chuyện xây đảo của họ, thậm chí ông còn nói "tình hình biển Đông vẫn ổn định"

Thái độ và hành động của Thủ tướng đối với Trung Quốc như thế nào thì mọi người đã hiểu rõ trong nhiều năm qua 
Trích: Trên con đường đi tới dân chủ đó, thay vì sợ hãi, thỏa hiệp với những tên bạo chúa, độc tài, chúng ta phải góp phần để loại bỏ độc tài, bạo chúa

Anh hãy dẫn chứng về cái gọi là độc tài, bạo chúa của ông ta? 

Dân chủ là phương tiện để giải phóng sức mạnh của đất nước và dân tộc chứ không phải là mục tiêu. Mục tiêu chúng ta hướng đến chính là quyền con người.

Việc dư luận ủng hộ ông Dũng lên làm TBT không phải là sự thỏa hiệp mà là sự lựa chọn cái ít xấu trong cái xấu nhiều khi chúng ta chưa được quyền chọn cái tốt hơn. Nếu ông Dũng được chọn làm TBT mà tình hình vẫn tồi tệ thì chúng ta có trách nhiệm tranh đấu mạnh mẽ hơn nữa.

Theo những bài viết trước đây, anh thường cáo buộc rằng  ông Dũng đứng đằng sau những vụ bắt bớ những người bất đồng chính kiến cho nên anh bảo ông ta là loại độc tài, bạo chúa?

Xin thưa luôn với anh rằng, chuyện bắt bớ các nhà bất đồng chính kiến ông Dũng chả có quyền gì, việc đó là của các cơ quan sau:
1. Bộ công an đứng đầu là UVBCT đại tướng Trần Đại Quang
2. Tiểu ban bảo vệ chính trị nội bộ trực thuộc bộ chính trị được thành lập vào ngày 1/1/2015, đứng đầu là Trưởng ban tổ chức trung ương- UVBCT Tô Huy Rứa.
3. Ban Bí Thư gồm 11 người mà không có ông Dũng và chả có một đồng chí công an nào. Đứng đầu là TBT Nguyễn Phú Trọng, người lãnh đạo công việc hàng ngày là ông Trương Tấn Sang.
4. Bộ chính trị, đứng đầu là ông TBT Nguyễn Phú Trọng.
Cả mấy vị này đều là UVBCT, không ai dưới quyền chỉ đạo của ông Dũng cả, thậm chí họ còn đoàn kết với nhau để nhằm  loại ông Dũng ra khỏi cuộc chơi bằng NQTW4.

Bị kèm kẹp giữa ma trận quyền lực như thế thì ông Dũng làm sao lại độc tài bạo chúa được thưa anh?

Trích: ‘’Không nên rủi ro một quốc gia bằng cách đặt cược sinh mệnh của quốc gia đó vào tay một cá nhân vì nghĩ ông ta là một nhà độc tài anh minh. Bởi, nếu ông ta không anh minh chúng ta sẽ tốn nhiều máu xương hơn để đòi lại. ‘’

Vậy theo anh thì để đòi lại dân chủ nhân dân cần phải làm gì, lộ trình ra sao, có đòi được không khi vẫn tồn tại chế độ cộng sản toàn trị?

Nếu ông ta thật sự là nhà độc tài thì không hẳn phải tốn máu xương để đòi lại trong thời buổi bùng nổ thông tin và có quá nhiều ràng buộc quốc tế như hiện nay. Nếu ông ta là độc tài bạo chúa và có quyền lực nhất thì chắc anh không thể ngồi viết được liên tiếp những bài như thế này? Anh đã cố tình đẩy sự việc lên quá cao một cách đầy cảm tính.

Trích: ‘’Nhưng, những người quan sát trực tiếp biết rõ, khi rời những tờ giấy viết sẵn, Nguyễn Tấn Dũng ngay lập tức trở lại với trình độ của mình.’’

Rõ ràng anh đang chê bai miệt thị cá nhân ông Dũng bởi như chúng ta đều biết lãnh đạo cộng sản thì xưa nay ai cũng vậy, nói chuyện bao giờ cũng có giấy tờ do bộ chính trị viết sẵn, đó là quy định của đảng.  Anh cũng đã từng viết trong ‘’Bên thắng cuộc’’ chuyện ông Khải cầm giấy đọc tại Hoa Kỳ rồi mà.

Trích : Cũng tại Shangri-La, khi được một học giả Philippine đặt câu hỏi, Việt Nam có cùng Philippine kiện Trung Quốc ra tòa không, ông Dũng cũng chỉ trả lời ấp úng. 

Anh thừa biết rõ kiện hay không là do bộ chính trị quyết định mà khi chưa có nghị quyết của BCT thì làm sao trả lời đây? 

Trích : Một nhà báo Việt Nam hoạt động nhiều năm trong khối ASEAN nói: "Trong các cuộc tiếp xúc thượng đỉnh, là người Việt Nam, tôi rất xấu hổ khi trong giờ giải lao trong khi thủ tướng Lào, Thái, CPC... tả xung hữu đột, Thủ tướng Việt Nam chẳng biết bắt chuyện với ai dù có phiên dịch ngay bên cạnh". 

Vậy anh cho tôi biết ông Trọng, Sang, Hùng có tả xung hữu đột như thế hay không? Nếu có thì hãy đưa bằng chứng cụ thể cho việc đó?

Trích: Trong tất cả các đời thủ tướng của chính thể cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN, Nguyễn Tấn Dũng là người có nhiều quyền lực nhất. 

Nếu thật vậy thì ông đâu bị đánh cho tơi tả bởi nghị quyết TW4 của Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang, và đang bị đánh tơi bời như hiện nay, nếu ông ta có quyền lực nhất thì cần gì tranh giành chức vụ TBT ? Ông ta thừa sức lên ngai vàng nếu thực sự có quyền lực nhất như anh nói. Và anh cũng không thể mở lời bằng câu ‘’ Chỉ mong các bạn đừng quá thất vọng nếu ông Nguyễn Phú Trọng thì ở lại mà ông Nguyễn Tấn Dũng lại ra đi.’’?

Trích: Nhiều người hy vọng Nguyễn Tấn Dũng ngồi lại để "làm sụp cái thể chế này". Tôi nhìn thấy một khả năng đen tối hơn đó là sự chiếm đoạt thể chế cho một kế hoạch lâu dài mang tính cha truyền con nối.

Nếu chế độ cha truyền con nối mà được như Singapor thì cũng đáng học lắm thưa anh? 

Trích: Đừng vì quá mỏi mệt với giáo điều, trì trệ mà tung hô một nhà độc tài vì nghĩ ông ta dám phá bỏ những gì đang làm chúng ta mỏi mệt.

Có một vài thời điểm chúng ta cũng nên cần một nhà độc tài như Pack Chung Hee của Hàn Quốc để thiết lập lại trật tự xã hội đã bị phá nát do cộng sản  gây ra 85 năm nay anh ạ.

Trích: Kể từ sau kiểm điểm Hội nghị Trung ương 4 và đặc biệt là sau khi thoát án kỷ luật, ông đã bám rất chặt vào "lá bài chủ quyền".

Tại sao ông Trọng, Sang, Hùng lại không bám vào điều này? Có phải vì họ sợ Trung quốc?

Ông Trọng và Sang đã phát động chống tham nhũng bằng NQ4, dùng kẻ tham nhũng A chống kẻ tham nhũng B, như Tập Cận Bình đang làm bên Trung Quốc, chỉ là trò thanh trừng nội bộ, đem lại tiến bộ thể chế gì cho Việt Nam?  

Với một cơ chế xã hội mà nhà nước thiết kế kém như hiện nay, càng chống tham nhũng thì động lực tăng trưởng càng giảm, xã hội càng bất an và chia rẽ.

Thượng sách của mọi sách lược hiện nay là hoá giải tận gốc hận thù từ bên trong cũng như bên ngoài để toàn dân cùng nắm tay nhau xây dựng lại đất nước.

Trung tướng Lưu Phước Lượng đề nghị TBT, Chủ nhiệm UBKTTW chỉ đạo điều tra, kết luận Nguyễn Công Khế, Trương Huy San, Đoàn Khắc Xuyên, Phan Trung Hoài và “minh chủ” phá Đảng

Trên trang mạng “Ý kiến Đảng viên” có đăng tải Thư kiến nghị của đồng chí Trung tướng Lưu Phước Lượng (Năm Lượng, nguyên Phó ban chỉ đạo Tây Nam Bộ) gửi Tổng Bí thư và Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TW đề nghị chỉ đạo các cơ quan nghiệp vụ tiến hành điều tra, kết luận, làm rõ Nguyễn Công Khế; Trương Huy San; Đoàn Khắc Xuyên; Phan Trung Hoài... Chúng tôi xin đăng tải để rộng đường dư luận.
Ban Biên tập nhận được thư phản ánh và kiến nghị của Trung tướng Lưu Phước Lượng (Năm Lượng), nguyên Phó ban chỉ đạo Tây Nam Bộ gửi Tổng Bí thư Nguyễn Phú TrọngChủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Ngô Văn Dụ. Trung tướng Năm Lượng đại diện cho số Đảng viên, tướng lĩnh quân đội nghỉ hưu trên địa bàn Thành phố Hồ Chí Minh đã nghiêm túc đề nghị Tổng Bí thư, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương khẩn trương chỉ đạo các cơ quan nghiệp vụ tiến hành điều tra, kết luận, làm rõ về thông tin tố cáo một nhóm người mà ông nêu đích danh gồm: Nguyễn Công Khế (nguyên Tổng biên tập báo Thanh Niên, nay là Chủ tịch tập đoàn Truyền thông Thanh Niên); Trương Huy San (Huy Đức, tác giả quyển sách “Bên thắng cuộc”); Đoàn Khắc Xuyên (đang công tác tại Thời báo Kinh tế Sài Gòn và Một Thế Giới); Phan Trung Hoài (Luật sư, Phó Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam, cấp trên và bạn học của Lê Công Định đã bị ở tù từ năm 2010-2013 về tội “Âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân”) và “minh chủ” (theo ông hiểu là một đồng chí lãnh đạo cao cấp nhất của Nhà nước ta) có có âm mưu lũng đoạn và triệt hạ đối thủ chính trị của mình trong quá trình chuẩn bị nhân sự lãnh đạo cấp cao của Đảng cho Đại hội XII.
Trung tướng Lưu Phước Lượng, nguyên Phó ban chỉ đạo Tây Nam Bộ
Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 30 tháng 12 năm 2015

 

THƯ PHẢN ÁNH VÀ KIẾN NGHỊ


Kính gửi: - Đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.
                 - Đồng chí Ngô Văn Dụ - Ủy viên BCT, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TW.

Thưa các đồng chí!

Tôi Lưu Phước Lượng – Trung ướng, nguyên Phó ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ.

Hiện ngụ tại: 671/10 Nguyễn Kiệm, Phường 9, Quận Phú Nhuận, Tp. Hồ Chí Minh.

Số điện thoại di động: 090 393 4625

Hiện đang sinh hoạt Đảng tại chi bộ 12, Đảng bộ phường 9, Quận Phú Nhuận, Tp. Hồ Chí Minh.

Với tinh thần hướng về Đại hội Đảng toàn quốc trong đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng của Đảng bộ Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi nhận thấy rằng, không chỉ riêng tôi mà nhiều cán bộ Đảng viên và các tướng lĩnh quân đội nhân dân Việt Nam đã nghỉ hưu trên địa bàn Thành phố Hồ Chí minh đều quan tâm sâu sắc, hướng về Đại hội lần thứ 12 của Đảng, với tinh thần trách nhiệm cao, đóng góp ý kiến thẳng thắn, nghiêm túc và chân thành. Điều đó minh chứng một cách hùng hồn rằng Đảng và Nhà nước ta luôn ở trong lòng dân tộc và nhân dân. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Đảng ta cũng là Đảng của dân, do dân và vì dân.

Vài lời phản biện BỘ TỨ của Huy Đức

Bài hơi dài vì phải trích dẫn. Ai không muốn đổ vỡ thần tượng thì đừng vào. Ai muốn bảo vệ thần tượng thì mời vào.
Hầu hết người đọc choáng khi ngay vào đầu, Huy Đức đã "chỉ mong các bạn đừng quá thất vọng nếu ông Nguyễn Phú Trọng thì ở lại mà ông Nguyễn Tấn Dũng lại ra đi". Nhiều người sẽ nghĩ đó là kết quả đã được sắp xếp, Huy Đức biết và đang an ủi. Nếu đúng như Huy Đức nói thì xin chia buồn với nhân dân Việt Nam vì tiếp tục được... lầm than, thế nhưng, tính định hướng của câu nói đã tòi ra ngay sau, "cũng như các tổng bí thư khác, người đứng đầu đảng cộng sản làm sao có thể tuyên bố từ bỏ định hướng xã hội chủ nghĩa". Ô, thế ra xưa nay các vị ấy buộc phải theo thôi ư, ai cưỡng ép!? Nhưng nói thế để nhân dân tưởng thật, thông cảm, bỏ qua cho ông Trọng.

Có điều mới lạ khi Huy Đức không ngại ngần cho mọi người thiếu hiểu biết (nên mới mắng mỏ ông Trọng) và khen "ông Trọng đã rất khôn ngoan trong đối ngoại". Từ khi ông Trọng nắm quyền tới nay, thấy... nhõn Huy Đức khen.

Rồi Huy Đức tẩy bỏ quan điểm tồn tại phe nhóm: "các nhà ngoại giao phương Tây mà tôi tiếp xúc đều cho rằng, không có phe thân Mỹ hay thân Tàu trong các nhà lãnh đạo Việt Nam". Theo nguyên tắc nếu không là suy đoán, lẽ ra Huy Đức nên đưa 1 cái tên (nhà ngoại giao) làm căn cứ, nhưng cứ tạm cho đó là thật, thì cũng chỉ để tham khảo chứ không là khẳng định chắc chắn (cũng như nhiều đài báo uy tín lâu nay BBC, VOA... đề cập đến phe thân Mỹ, thân Tàu trong bình luận cũng chỉ mang tính tương đối). Không hiểu Huy Đức bật ý này vì muốn dư luận không thấy phe thân Mỹ hay muốn bào chữa, thay đổi cái nhìn của mọi người với phe thân Tàu!?

Huy Đức đã tự phá hỏng hình ảnh, giá trị bởi lập luận thiếu logic, không có căn cứ, chủ quan.
Không rõ Huy Đức dựa vào đâu để nói, "nếu giờ đây Hà Nội đối đầu với Bắc Kinh, "nhất biên đảo" với Washington, Obama sẽ cuống lên ngay vì... khó xử" mà cũng không thấy giải thích vì sao!? Nếu vì sợ mếch lòng Trung Quốc thì khi Trung Quốc kéo giàn khoan vào biển Đông, Mỹ sang Việt Nam nhiều thế, như đi chợ, như con thoi, sao Mỹ quyết liệt can thiệp, ngăn chặn, lên án Trung Quốc, sao Mỹ ra nghị quyết về biển Đông, sao Mỹ giúp Việt Nam tăng cường an ninh biển, sao Mỹ dỡ bỏ 1 phần lệnh cấm vũ khí và nay là toàn bộ!? Đâu có thấy Mỹ "khó xử"!? Nếu nghĩ vì Obama do dự, hèn nhát thì sai rồi vì người Mỹ xưa nay không có chịu đứng nhìn. Thế nên về vụ này, Huy Đức đã đo nhầm lòng người quân tử Mỹ. Nhưng câu nói của Huy Đức rất rõ ẩn ý đe dọa Việt Nam có bỏ Tàu đi với Mỹ cũng không xong.

Huy Đức nói như đinh đóng cột: "khi Trung Quốc kéo giàn khoan 981 vào biển Đông. Ông Trọng cho nhóm họp BCT ngay và đưa ra những kết luận và nguyên tắc ứng xử rất rõ ràng...". Ô, cái này thuộc bí mật quốc gia đó nghe, bô bô thế mà không có kẻ vào tù thì quả tài. Nhưng chắc có vậy không hay Huy Đức... phịa để nâng vực hình ảnh ông Trọng bị dư luận chửi te tua qua việc xử lý sự kiện giàn khoan!? Là vậy thì Huy Đức sẽ thất bại bởi trình độ, bản chất ông Trọng thế nào, nhân dân đã quá hiểu rồi, nhân dân không phải trẻ con để tôn trọng kẻ khinh miệt vùng miền, coi tham nhũng như "ngứa ghẻ", "đánh chuột đừng để vỡ bình", "tình hình biển Đông không có gì mới" qua vài khua môi múa mép vô căn cứ.

Tiếp theo, Huy Đức quay ra đả phá những việc làm nức lòng dư luận của ông Dũng, cho đó là ăn may: "giàn khoan 981 đã xuất hiện ở biển Đông như một đường banh chạy qua khung thành đối phương khi "cầu thủ" Nguyễn Tấn Dũng đang đứng ở vị trí dễ dàng nhất để "sút"... Nguyễn Tấn Dũng không có đối thủ". Ô, thế những người khác đâu, TBT, chủ tịch nước, chủ tịch QH đâu mà Huy Đức nói ông Dũng "không có đối thủ" hay nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc đã được giao cho riêng thủ tướng!? Huy Đức không nhìn thấy hay chỉ thấy được như thế!? Một nhận định ngớ ngẩn và buồn cười.

Huy Đức tận dụng cả những tiểu tiết: “những người quan sát trực tiếp biết rõ, khi rời những tờ giấy viết sẵn, Nguyễn Tấn Dũng ngay lập tức trở lại với trình độ của mình”. Lẽ ra trước khi nói như thế (để hạ hình ảnh?), Huy Đức phải chỉ ra vài lãnh đạo Việt Nam không đọc giấy khi phát biểu người ta mới coi thường ông Dũng. Huy Đức lôi cả chuyện "Tại diễn đàn an ninh châu Á - Thái Bình Dương, trong phần đặt câu hỏi, một nữ quân nhân Trung Quốc đề nghị ông chỉ ra những hành động "cường quyền" đó đến từ đâu, Thủ tướng Dũng đã đực ra không tìm được một từ đáp trả". Vâng, ông Dũng không "đáp trả" là kém nhưng nhưng nếu đem so với những "nhận thức chung", "thỏa thuận cấp cao", "làm sâu sắc" quan hệ với Trung Quốc của ông Trọng, ông Thanh cái nào hơn!? Vả lại, ông Dũng chưa phải to nhất, mình ông Dũng đâu có quyền quyết. Thế nên ông Dũng ấp úng khi được hỏi "Việt Nam có cùng Philippine kiện Trung Quốc ra tòa không" là cũng đúng thôi. Còn việc ông Dũng “chẳng bắt chuyện với ai dù có phiên dịch ngay bên cạnh" có thể do bản tính hoặc do thấy chẳng cần thiết thì sao!? Cái đó mà cũng bám vào thì thật là...

Khi lôi đến con cái, Huy Đức trưng tiền nhiệm Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải và bóng gió người quân tử không cúi buộc giày khi đi qua ruộng dưa. Nghe thoảng mùi cay. Nói thế tránh sao người đời bảo ghen ăn tức ở với con ông Dũng!? Điều nên và cần nói phải là phê phán ông Dũng chưa công khai, minh bạch trong việc bổ nhiệm con. Vấn đề đây là công khai, minh bạch chứ không thể lên án khi ông Dũng để con làm chính trị nếu đó là sở thích, sở trường của con ông ấy, như gia đình tổng thống Bush chẳng hạn. Mà đâu cần nói đến con thì mọi người mới biết là ông Dũng không quân tử, trong sạch!?

Huy Đức sốt ruột lo lắng ông Dũng “chiếm đoạt thể chế cho một kế hoạch lâu dài mang tính cha truyền con nối”. Nếu nhân dân hèn đến mức để yên cho ông Dũng làm điều ấy thì xứng đáng thôi, nhưng hỏi thật nhé, cha truyền con nối và tập thể trị, đảng trị cái nào tệ hơn, cái nào đáng sợ hơn!? Không có bạo chúa làm sao có động lực lật đổ, thay đổi, Huy Đức nắm rõ lịch sử mà!? 1 bạo chúa đã lo tốn xương máu thì tập thể bảo chúa lật sao nổi!? Hi vọng ông Dũng thay đổi chế độ ở đây thực ra là thỏa thuận ngầm: đánh đổi của nhân dân với ông ta. Ông đã ăn tàn phá hại thì phải thay đổi đất nước, thế thôi, chứ chả ai cho ông ta là "anh minh" hay "hào kiệt" gì cả. Đấy là trong trường hợp nhân dân còn là nỗi sợ.

Huy Đức lập luận “Trên con đường đi tới dân chủ đó, thay vì sợ hãi, thỏa hiệp với những tên bạo chúa, độc tài, chúng ta phải góp phần để loại bỏ độc tài, bạo chúa”. Nếu thỏa hiệp để nhanh chóng có dân chủ, yên bình, sao lại không!? Mọi cuộc chiến đẫm máu còn có chỗ cho thỏa hiệp kia mà, miễn là mang tới tương lai tươi sáng. Không thỏa hiệp với cá nhân để tập thể trị, đảng trị dễ chịu hơn Huy Đức nhỉ!? Và Huy Đức khuyên, “Đừng vì quá mỏi mệt với giáo điều, trì trệ mà tung hô một nhà độc tài vì nghĩ ông ta dám phá bỏ những gì đang làm chúng ta mỏi mệt”. Ai vì mỏi mệt mà tung hô ông Dũng nhỉ, có ai không, chả lẽ lại có người… ngu đến thế!? Tôi lựa chọn ông Dũng vì thấy có các yếu tố thuận lợi hướng đến sự thay đổi (không có chúng, tôi chả lựa chọn). Có ai ngu nghĩ ông Dũng “anh minh” không!? Nếu có thì nên chết đi vì thiếu hiểu biết.

Huy Đức khuyến cáo “Không nên rủi ro một quốc gia bằng cách đặt cược sinh mệnh của quốc gia đó vào tay một cá nhân vì nghĩ ông ta là một nhà độc tài anh minh. Bởi, nếu ông ta không anh minh chúng ta sẽ tốn nhiều máu xương hơn để đòi lại”. Tức là nên để tập thể trị, đảng trị thì hơn. Và để tập thể trị, đảng trị chúng ta dễ đòi lại hơn là vào tay 1 người. Có ai đồng ý không!? Nếu tôi kêu gọi mọi người không thỏa hiệp với bạo chúa dù dân chủ đến nhanh, kêu gọi mọi người hãy tự đi tìm dân chủ có thể trong 1000 năm nữa, mọi người có ném đá tôi không, mọi người có bảo tôi đi chết không!? Tầm cỡ như Huy Đức đáng ra phải nhìn xa hơn, lẽ ra phải biết nhân dân cần ông Dũng thay đổi chứ không cần ông Dũng lãnh đạo, tức khi thay đổi xong, ông Dũng về vui thú điền viên chứ không phải tại vị, trả chính quyền cho nhân dân.

Có thể khẳng định xuyên suốt từ đầu đến cuối bài viết là tinh thần hạ ông Dũng nâng ông Trọng mà điểm nhấn là kêu gọi thông cảm cho ông Trọng, không thỏa hiệp với ông Dũng. Tuy được dàn dựng, thể hiện một cách bài bản, có tính toán nhưng lập luận thiếu logic, thiếu chiều sâu, không có căn cứ, chủ quan - điều mà một nhà báo từng trải, học cao không bao giờ bị mắc vào. Đọc xong bài viết này, người có hiểu biết không thể không nhìn nhận, đánh giá lại về Huy Đức. Với tôi thì như đã viết, “chưa biết có quyết định được gì nhưng việc ủng hộ ai trong lúc này thể hiện cái tâm, cái tầm của con người”, và dù rất thất vọng nhưng vẫn phải thốt ra, Huy Đức đã tự phá hỏng hình ảnh và giá trị bằng bài viết này.

N.V.H
Huy Đức đã tự phá hỏng hình ảnh, giá trị bởi lập luận thiếu logic, không có căn cứ, chủ quan.

Đôi lời với ông Huy Đức

Trước tiên, tôi biết về ông Huy Đức qua cuốn “Bên Thắng Cuộc” do ông là tác giả. Cũng gửi lời cảm ơn ông vì cuốn sách đó giúp tôi có thêm nhiều thông tin để viết báo và tranh đấu dân chủ

Xét trên góc độ thông tin, thì cuốn sách do ông viết đã đóng tốt vai trò của nó, làm cho nhiều quần chúng có thêm nhiều thông tin về quá khứ chính trị của đất nước.

Xét về hiệu quả chính trị đóng góp cho tranh đấu dân chủ, cuốn sách đó cũng chỉ có chức năng kể chuyện, nó không đạt đến tầm chính luận khai sáng cho quần chúng như những cuốn cùng loại là Đêm Giữa Ban Ngày hay Thép Đen…(ý kiến cá nhân tôi).
Huy Đức đang bàn chính sự ?
Xét về góc độ đảng Cộng Sản Việt Nam, tôi nghĩ nó không làm đảng e ngại, vì chỉ nói lại những cái mà nhiều người biết, tuy nhiên nói tốt hơn vì được hệ thống hóa. Nếu tôi là các lãnh đạo đảng đương nhiệm (thời điểm cuốn sách ra đời) tôi còn cảm ơn Bên Thắng Cuộc, vì nhờ nó mà đảng hiện nay có chỗ để đổ lỗi. Các lãnh đạo đảng hiện nay có cớ (dùng Bên Thắng Cuộc) như 1 tài liệu để ngầm nói rằng đảng có sai là do các lãnh đạo quá khứ sai, chứ đảng hiện nay đã tốt lên.

Những chuyện này tôi không muốn viết ra, vì nó cũng “nhỏ” thôi. Nhưng dạo này gần đây đọc một số bài viết trên facebook của ông (được bạn bè chia sẻ cho xem) tôi có vài lời tâm sự.

Ngón đòn hiểm độc của người “đồng chí” nhắm vào ông Nguyễn Tấn Dũng

Ban Biên tập vừa nhận được 02 tư liệu quý của độc giả gửi đến, qua đó có thể thấy rõ ngón đòn hiểm độc của những người “đồng chí” với nhau. Xin công khai để độc giả xem xét, đánh giá.
1- Tư liệu thứ nhất: Chứng thực thông tin thẩm tra, xác minh của Ban Tổ chức Trung ương tại báo cáo số 239-BC/BTCTW gửi Bộ Chính trị về hoạt động của ông Nguyễn Bá Bang (thân gia của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng) - người bị tố cáo là “Đại tá Tình báo Mỹ, Thứ trưởng Bộ Tài chính chế độ Ngụy Sài Gòn”:

Bản scan “Lệnh thuyên chuyển” đóng dấu “KÍN” (Bí mật) mang số 4755/TTM/TQT ngày 14/6/1973 của Phòng Tổng quản, Bộ Tổng Tham mưu, Bộ Quốc phòng Việt Nam Cộng Hòa ghi rõ: Nguyễn Bá Bang, cấp bậc Trung úy Công binh, số quân 60/401-395 được thuyên chuyển từ Sở Kiều Lộ, Cục Công binh sang Bộ Kinh tế từ ngày 16/6/1973 nhằm phục vụ cho chương trình khuếch trương vùng Đà Nẵng và phụ cận.
Lệnh thuyên chuyển Trung úy Công binh Nguyễn Bá Bang từ Cục Công binh sang Bộ Kinh tế ngày 14/6/1973

Chân dung của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

Nhìn lại sau gần 5 năm ông Trương Tấn Sang giữ chức vụ Chủ tịch nước, ông đã để lại những dấu ấn gì? 

Trước hết nhìn thấy ở khía cạnh tích cực, ông là người có phản ứng nhanh nhạy với mọi công việc, có tác phong sát cơ sở, tiếp cận nhiều tầng lớp với thái độ thân mật, cởi mở, vì vậy đã giúp ông nắm được những thông tin về tâm tư nguyện vọng của nhân dân và cán bộ chiến sỹ. Trong vai trò đối ngoại ông đã đi thăm hàng chục nước, trong đó có Mỹ, Trung Quốc, Nga, tiếp kiến nhiều nguyên thủ đến thăm nước ta. Nhìn chung ông thể hiện được vai trò người đứng đầu nhà nước, tuy chưa đạt mức độ xuất sắc nhưng tóm lại là khá tròn vai. Các hình ảnh của ông với nước ngoài được giới truyền thông trong nước đưa tin kịp thời và đầy đủ. Đối nội ông cũng thể hiện được là người quan tâm đến phát triển đất nước. Qua các cuộc đi địa phương ông quan tâm tới sự phát triển của các tỉnh và cho nhiều ý kiến chỉ đạo như công việc của thủ tướng đã và đang làm. Ông cũng quan tâm tới người nghèo, người được hưởng chính sách và tặng quà theo phong cách như Bác Hồ trước đây. Vì vậy, ông luôn luôn được các tỉnh, các đơn vị đón tiếp long trọng và chu đáo đối với vị Chủ tịch nước đương nhiệm

Song trong những điều ông làm nêu ở trên, dư luận của giới hiểu biết tình hình nước nhà chỉ ra những nhược điểm của ong, nếu ông thấy được để sửa thì quý biết mất cho vận nước, đó là:

Trong các cuộc tiếp xúc, dù cá nhân hay nhiều người ông thể hiện tính mỵ dân, nói nhiều điều coi là xâu xa của xã hội đương đại để thể hiện mình là người hiểu tình hình, "thông cảm" với bà con, nhưng cơ chế này mình ông không làm được gì. Trong những câu chuyện như vậy, khi tiếp xúc với giới trí thức, giới lãnh đạo cũ, ông tán thưởng những ý kiến trái chiều của họ và khéo lái câu chuyện chê bai chính phủ và hướng tới sự ủng hộ quan điểm "cải cách" của ông (thực tế là ông không gợi được cải cách gì - chủ yếu là ủng hộ ông là chính).
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổ đại biểu Quốc hội đơn vị 1 – TPHCM đã có buổi tiếp xúc với cử tri quận 1 sáng ngày 12/10/2015, vẫn những câu từ mỵ dân không mới
Trong các cuộc tiếp xúc của ông đối với cử tri thành phố Hồ Chí Minh hoặc các hội, câu lạc bộ, ngoài ý tứ mỵ dân, bức xúc về chống tham nhũng,  ông lồng vào những câu nói ám chỉ nội bộ - như phải kỷ luật đồng chí X, một đám sâu,... những người thọc gậy bánh xe - hai Đ. phải mở được vụ án "Chu Vĩnh Khang" ở Việt Nam. Ông ghi trong sổ tang bà Võ Thị Thắng với ẩn ý trong Bộ Chính trị có ai đó đã vùi dập, ám hại bà Võ Thị Thắng, ông ở Bộ Chính trị lúc đó chắc ông phải hiểu hơn ai hết. Nếu Bộ Chính trị không kịp thời dập ngay nhóm cán bộ Tổng cục II quân đội tạo dựng vụ T4 thì hỏi bà Thắng sẽ ra sao? điều ông ghi trong sổ tang chỉ để lấy lòng ông Thuận, chồng bà Võ Thị Thắng mà thôi, nhưng ý tứ trong lời nói của ông không phải là vô tình mà đều có chủ đích vào một địa chỉ nào đó. Trong những ngày gần đây khi ông dự các Hội nghị Tổng kết thi đua của các Bộ ngành, ông thẳng thừng phê phán chính phủ và chỉ đạo các bộ phải làm rõ "nợ công" rồi "người lãnh đạo phải biết gương mẫu", điều đó không phải để chỉ đạo các Bộ mà địa chỉ là chính phủ.

Một số cán bộ đã nghỉ hưu nhưng có kiến thức hoặc cá nbộ của các ban Đảng và doanh nghiệp lớn được ông thường xuyên cho đến nhà ăn cơm, ông đều tranh thủ ý kiến của họ về tương lai của ông và gợi hỏi thông tin. Tuy ông nêu cụ thể vào một người cụ thể, nhưng trong câu gợi hỏi của ông đều hiểu là ông đang tìm kiếm thông tin tiêu cực của một Ủy viên Bộ Chính trị hoặc một số ông Bộ trưởng phục trách lĩnh vực kinh tế.

Được biết ông lấy thông tin nội bộ từ nhiều nguồn không chính thống ở những người được ông giao việc lấy tin, như ông Vũ Đức Đam, ông muốn ở VPCP, nhóm công an như Vũ Hải Triều, Bùi Quảng Ba, Trần Văn Thành, Nguyễn Khánh Toàn... ông còn chỉ thị BCA cấp kinh phí, phương tiện cho số người này để làm việc với ông, đặc biệt ông sử dụng Vũ Hải Triều (còn gọi là tướng đầu bạc, nguyên phó tổng cục trưởng an ninh) đưa tin xấu về người này người kia.

Ở TPHCM, ông sử dụng nhóm ông Thuận nguyên phó văn phòng quốc hội và số luật sư đồng môn với ông để cổ vũ và tung tin nói xấu về đồng chí X. Ông cũng không quên lấy tin từ ông Huy tổng cục trưởng Tổng cục II quân đội về tình hình tiêu cực nội bộ (cơ quan này trước đây đã báo cáo tin về ông làm việc cho CIA). Gần đây, ông đã gửi thư yêu cầu Ban Bí thư, Ban Chống tham nhũng TW, BCA đòi phải xử lý một số giám đốc ngân hàng nhà nước và số doanh nghiệp ông liệt vào danh sách những người thân thủ tướng.

Ông có quan hệ trên mức thân thiết với bà Đặng Thị Hoàng Yến, khi Yến bị phế truất ĐBQH thì chạy trốn sang Mỹ, ông thông qua các mối quan hệ của ông với vợ chồng Đặng Văn Thành, giám đốc 1 ngân hàng là người Hoa ở TPHCM cung cấp tin cho Yến để phá nội bộ qua trang blog “Quan làm báo” do mẹ con bà Yến làm chủ. Ông cố gắng vực dậy tinh thần cho ông em là Đặng Thành Tâm (em bà Yến) là người làm thất thoát hàng nghìn tỷ đồng ở Ngân hàng Phương Nam đứng vững ở ĐBQH cho đến ngày hôm nay.

Tất cả những điều trên ai cũng đều nhận thấy tâm ông không trong sáng, ông làm những việc nêu trên không nhằm mục đích chống tham nhũng mà chỉ làm rối nội bộ, có người nói ông phá đảng, phá thủ tướng, có người đặt vấn đề ông có được thế lực nào ở bên ngoài đứng sau ông không vì những bí ẩn khi ông bị Mỹ ngụy bắt và được thả ra năm 1973 đến nay vẫn chưa được kết luận.

Một vấn đề nữa, tin đưa từ nội bộ thành phố, nhất là những người sống gần ông đều nói rằng trước mặt ông rất hồ hởi, nhưng khi vắng mặt ông lại nói xấu được ngay (gọi là hay lật mặt) nên mọi người rất sợ ông cái tính đó. Họ còn nói vợ ông cũng hay đi cúng bái cho ông. Bà Thanh vợ ông đi đâu cũng một vài thầy sư đi theo để làm lễ và yểm bùa. Ông cũng có nhiều nhà (hình như là 3 chiếc có số nhà hẳn hoi nhưng ông lại nói chỉ có 51m2 nhà nước cấp... con cái ông cậu con trai học hành không đến nơi đến chốn, chơi bời trác táng, nay cũng được xếp vào cán bộ cốt cán của ngành du lịch thành phố.

Những điều trên đây đã phản lại những điều ông nói "cán bộ lãnh đạo cao phải gương mẫu", vì điều đó dư luận đều cho rằng lời nói của ông không đi đôi với việc làm.

Có thể kết luận trong gần 5 năm ông giữ chức chủ tịch nước - ông có nhiều ưu điểm, nhưng khuyến điểm của ông cũng rất nghiêm trọng, thể hiện:

1.    Tham vọng địa vị cá nhân quá lớn, dẫn đến kèn cựa, nói xấu người coi là đối trọng, gây chia rẽ, mâu thuẫn trong lãnh đạo cấp cao, đặc biệt với thủ tướng đương nhiệm.

2.    Đạo đức có nhiều khiếm khuyết, "không thật" với người - hay lật lọng.

3.    Không có tầm nhìn lớn, hay có ý kiến vặt vãnh, vụn vặt, bạ đâu chỉ đạo đấy, cấp dưới rất khó thực hiện, đặc biệt là hay ngồi nhầm chỗ người khác trong chỉ đạo công việc.

Nếu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang sửa được những khuyết điểm nêu trên sẽ giúp ông trở thành người lãnh đạo được dân tin yêu. Để làm được điều đó, bản thân ông phải tự sửa, nhưng cơ quan kiểm tra của Đảng và các đồng chí của ông cũng phải vào cuộc chỉ cho ông thấy những những gì phải sửa, thì đại hội sắp tới ông mới được nhắc tới như một nhân sự "sáng giá" hay không?

Cán bộ lão thành - Ban Tổ chức Trung ương

Phương án Nhân sự trình Hội nghị Trung ương 12

Ngày 11/10/2015, Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương (BCHTW) Đảng CSVN lần thứ 12 - khóa 11 đã bế mạc, với vấn đề quan trọng nhất là chuẩn bị nhân sự cao cấp cho Đại hội Đảng lần thứ 12 vào đầu năm 2016 đã được Ban CHTW thông qua. Dưới đây là một số thông tin ghi nhận được bên lề Hội nghị Trung ương 12 từ các nguồn tin.
Toàn cảnh hội nghị trung ương 12 tổ chức từ ngày 5/10/2015 - 11/10/2015
Vấn đề nhân sự ai ở, ai đi hay chuyện cơ cấu nhân sự cho Đại hội Đảng 12 của các chuyên gia là chuyện dự đoán trên cơ sở thu thập các thông tin từ những nguồn tin là người trong cuộc, ở đây là các quan chức cao cấp trong đảng. Độ tiếp cận các thông tin ở mức càng cao bao nhiêu thì độ xác thực của các thông tin đưa ra càng chính xác bấy nhiêu.


Các phân tích gần đây của ông Lê Hồng Hiệp và giáo sư Carl Thayer (Úc) đều có một đánh giá chung cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đang ở thế thượng phong so với các đối thủ chính trị khác và hy vọng cho ông Nguyễn Tấn Dũng ở cái ghế tổng bí thư đảng CSVN.
Tuy vậy tất cả đều là sự phỏng đoán, vấn đề các vị trí nhân sự quan trọng nhất sẽ do BCHTW quyết định.

Nhiệm vụ trọng tâm của công tác nhân sự trong Hội nghị BCHTW 12 sẽ là: thông qua phương án đối với các trường hợp nhân sự đặc biệt của Bộ Chính trị và BCHTW cần thiết cho khóa 12; chốt cơ cấu của Bộ Chính trị là 17 hay 19 thành viên và xem xét việc tăng số lượng các Ủy viên BCHTW; dự kiến danh sách các thành viên của 2 cơ quan lãnh đạo này; dự kiến nhân sự cho các chức danh chủ chốt - tứ trụ để các thành viên thảo luận.

Được biết, Bộ Chính trị đã trình BCHTW 3 phương án nhân sự chủ yếu để cho Ban CHTW bàn bạc như sau:

1. Phương án 1: Đảm bảo tính kế thừa

Việc lựa chọn một đồng chí có kinh nghiệm điều hành quản lý sẽ nắm chức vụ Tổng Bí thư Đảng sau Đại hội 12 là yêu cầu hết sức cần thiết và phù hợp với tình hình trong gia đoạn mới. Tuy vậy, để đảm bảo tính chuyển tiếp và kết thừa thì cũng cần thiết một phương án phù hợp, đặc biệt là quan hệ đối ngoại.

Dự kiến:
TBT - Nguyễn Tấn Dũng; TT: Trần Đại Quang; CTN: Nguyễn Thiện Nhân; CTQH: Phạm Quang Nghị.

2. Phương án 2: Trẻ hóa cán bộ

Độ tuổi của các Ủy viên Bộ Chính trị không quá 63 tuổi (sinh năm 1953), đây là yêu cầu được đưa ra từ số đông các Ủy viên Trung ương được cho là thuộc phe của ông Dũng:

Dự kiến:
TBT: Nguyễn Tấn Dũng; TT: Trần Đại Quang; CTN: Nguyễn Thiện Nhân; CTQH: Nguyễn Thị Kim Ngân

3. Phương án 3: Lựa chọn theo quy định

Trong trường hợp các nhân sự đặc biệt không được BCHTW thông qua, thì phương án nhân sự sẽ được thực hiện theo đúng quy định và BCHTW bầu theo điều lệ của đảng trên cơ sở các nhân sự của Bộ Chính trị trình BCHTW.

Dự kiến:
TBT: Trần Đại Quang; TT: Nguyễn Xuân Phúc; CTN: Nguyễn Thiện Nhân; CTQH: Nguyễn Thị Kim Ngân

Phương án nhân sự do Bộ Chính trị trình Ban Chấp hành trung ương trong Hội nghị BCHTW Đảng lần thứ 12 để thảo luận cũng chỉ là đường hướng mà Hội nghị BCHTW 12 lần này chốt lại ở mức sơ bộ.

Điều này sẽ còn được bàn bạc ở các Hội nghị BCHTW tiếp theo nếu cần thiết.

Theo nguồn tin cho biết, thì các vị như ông Trần Đại Quang, ông Nguyễn Xuân Phúc, ông Nguyễn Thiện Nhân và bà Nguyễn Thị Kim Ngân sẽ là ứng viên cho 4 chức vụ quan trọng.

Số lượng Ủy viên Bộ Chính trị sẽ là 17 người.

Dự kiến các Ủy viên Bộ Chính trị khóa 11 ở lại khóa sau chỉ còn 8/16 vị.

Các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, Tô Huy Rứa, Lê Hồng Anh, Trương Tấn Sang, Ngô Văn Dụ, Phùng Quang Thanh, Lê Thanh Hải sẽ nghỉ.

Danh sách bổ xung sẽ bao gồm: Đỗ Bá Tỵ, Ngô Xuân Lịch, Phạm Minh Chính, Võ Văn Thưởng, Tô Lâm, Đinh Tiến Dũng, Trịnh Đình Dũng, Nguyễn Hòa Bình và Phạm Bình Minh.

Điều đáng nói là ông Vũ Đức Đam không có tên trong danh sách dự kiến này.

Lâu nay, ban lãnh đạo Việt nam tiến hành quản lý theo phương thức lãnh đạo tập thể, tập thể cùng quyết và cùng chịu trách nhiệm đã dẫn đến tình trạng vai trò của Bộ Chính trị và Tổng Bí thư đã khá lu mờ, do sự bất đồng nội bộ. Do đó mọi vấn đề lớn và quan trọng cho đến nay đều phải được đưa ra bàn bạc tại Hội nghị BCHTW. Lối làm việc này dẫn đến tình trạng trong Bộ Chính cá mè một lứa, không ai bảo được ai, đây chính là nguyên nhân khiến cho các quyết định từ cơ quan cao nhất không có hiệu lực.

Từ đó có ý kiến thấy rằng quyền lực trong đảng cần phải được tập trung trong tay một người thì sẽ đạt hiệu quả cao hơn. Tuy vây, phương án này đã không được thống nhất trong Bộ Chính trị, với lý do sẽ dẫn tới tình trạng lãnh đạo độc đoán như trường hợp Tổng Bí thư Lê Duẩn trước đây. Tuy vậy đa số Ban CHTW lại ủng hộ phương án này, đó là phương án Tổng Bí thư kiêm chức vụ Chủ tịch nước theo mô hình Trung quốc.

Đánh giá chung của Hội nghị Trung ương 12 là phe cải cách của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có ưu thế vượt trội và áp đảo, dù rằng có tin cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng tỏ ra mệt mỏi. Song cơ cấu nhân sự có quá nhiều những nhân vật vốn xuất thân từ ngành Công an là một điểm mờ cho ban lãnh đạo khóa tới.

Tin giờ chót: Nhân sự cho các chức danh "tứ trụ" và đặc biệt là chức danh Tổng Bí Thư cũng chưa được chốt lại lần cuối và sẽ tiếp tục được bàn bạc thêm.


Việt Dũng

Nguồn: Dân luận

Có nên chọn Trương Tấn Sang không?

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang
Tôi giật mình khi hay tin Trương Tấn Sang đăng ký ở lại để tái cử Bộ chính trị và giữ cương vị cao hơn (?) trong khi đa số những người trong Bộ chính trị quá tuổi qui định đều đăng ký nghỉ.

Trương tấn Sang có nên ở lại không ? điều đó dù anh ta có muốn cũng không được. Quyết định là Ban chấp hành TW, có phải vậy không hay là do Bộ chính trị quyết.

Dưới đây là ý kiến của một công dân, một Đảng viên cao tuổi nói về Trương Tấn Sang (TTS), những điều nêu ra dưới đây là sự thật về con người Trương Tấn Sang.

1/ Về lập trường quan điểm và lịch sử cá nhân: 

Có tài liệu bên Quân đội nói khi bị bắt, do còn non nớt nên Trương Tấn Sang đã hợp tác với địch và bắt tay với tình báo Trung Quốc làm tay sai cho chúng. Cần điều tra và có kết luận về việc này. Vừa qua khi Trung Quốc xâm chiếm biển Đông, Trương Tấn Sang câm như hến và còn lớn giọng phê phán những người chống Trung Quốc là “vi phạm lập trường của Đảng” (?) – lập trường nào của Đảng, phải chăng là “lập trường” ôm chân bế gót Trung Quốc của Trương Tấn Sang.

– Trương Tấn Sang đã từng có quan hệ mật thiết với trùm xã hội đen 5 Cam, do đó bị Trung ương kỷ luật với hình thức cảnh cáo. Vì sao Trương Tấn Sang bị cảnh cáo mà vẫn lên chức và lên đến Chủ tịch nước (?).

– Trong thời gian làm Chủ tịch nước, Trương Tấn Sang đã có quan hệ với nhóm chống Đảng Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định và được nhóm này tôn xưng là Minh chủ. Trương Tấn Sang có quan hệ mật thiết với Đặng Thị Hoàng Yến, đưa Yến vào Quốc Hội, rồi chỉ đạo Yến chạy sang Mỹ mở mạng Quan làm báo để chống chế độ. Trương Tấn Sang chỉ đạo Hải Lùn (Thư ký của Trương Tấn Sang) Bùi Thị Keng, cán bộ văn phòng Chủ tịch nước cung cấp thông tin mật cho Quan làm báo. Nghe nói : Khi Bộ chính trị họp nghe Công an báo cáo vụ “Quan làm báo” thì Trương Tấn Sang ngang nhiên tuyên bố “Tôi không tin Công an” (thế nhưng sau đó hết đợt này đến đợt kia, Trương Tấn Sang đến thăm Bộ Công an (?). Trương Tấn Sang nắm nhóm trí thức chống Đảng để chống phá nội bộ.

Những điều trên đây là những biểu hiện suy đồi, mất lập trường và cần xác minh làm rõ để đưa Trương Tấn Sang ra khỏi Đảng. Việc này BCH TW cần có nghị quyết phải điều tra xem xét.

2/ Về năng lực :

Trương Tấn Sang vốn là Giám đốc nông trường, năng lực rất kém nhưng do giỏi vận động nên đã lên và lên, thực ra là bất tài. Chủ tịch nước là người phụ trách lập pháp, cải cách tư pháp… đã không làm xong.

Đệ tử của Trương Tấn Sang là Trương Hòa Bình thì án oan cứ chồng chất, đội ngũ quan tòa xử vì tiền, có tiền xử tiên cũng được, nhưng Trương Tấn Sang lại giới thiệu vào Bộ chính trị.

Là nguyên thủ quốc gia nhưng nói năng ngôn từ của anh cán bộ huyện. Nói ra là toàn tâm tư. Chính Trương Tấn Sang đã nói “việc xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa còn nhiều hạn chế và chủ yếu là do nguyên nhân chủ quan”. Trương Tấn Sang đã có nhiều bài viết nổi tiếng lung tung gây nhiều bức xúc mà bài “phải biết hỗ thẹn với tiền nhân” là điển hình. Bài viết này Trương Tấn Sang viết nhân dịp Quốc khánh, bị mọi người chê trách. Có người nói làm Chủ tịch nước mà nói như một học trò cấp II. Nhà báo Nguyễn Thông viết : “Phần mở đầu khó chịu quá, câu chữ loáng thoáng chập chờn, giọng văn kiểu trong bài tập đọc “tôi đi học”… rất khó nghe”. Trương Duy Nhất trong bài : “Khi Chủ tịch tập làm văn” chê bài viết T.T.S , “cứ ngỡ đó là một bài tập làm văn… một bản thông điệp nguyên thủy chung chung, khẩu hiệu, sáo rỗng đến nhàm chán… và lòng thòng đọc đến hụt hơi”. Chủ tịch Sang cố làm mới nhưng điểm mới duy nhất của ông là những câu đoạn tập làm văn.. Còn nhà văn Trần Mạnh Hảo thì ngoài cái chê về một bài tập làm văn vụng về đã hỏi TTS : Ông Chủ tịch nói : “Xuất hiện những người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để “chọc gậy bánh xe”, thậm chí để “Cỏng rắn cắn gà nhà”. Trần Mạnh Hảo cho rằng “Cỏng rắn cắn gà nhà” là phản bội Tổ quốc. Bán nước thì chỉ có vua mới làm được? Vậy ai là kẻ bán nước. TTS là Chủ tịch nước thấy có kẻ bán nước sao không trừng trị lại đi rêu rao, phải chăng chính TTS là kẻ đã bán rẻ đất nước cho Tàu.

Cùng với ý tứ này, TTS còn nói trong bộ máy nhà nước Việt Nam đang có những “con sâu”, “có bầy sâu”. Vì sao thấy sâu trong bộ máy mà không diệt lại đi kêu ca ?.

Mới đây nữa, nếu mở lại băng video lễ kỷ niệm Quốc khánh ở Ba Đình thì thấy TTS đọc diễn văn buồn như đọc điếu văn. Lại thêm cái kiểu dừng lại ngước lên nhìn trời của TTS càng lạc lõng như một anh mới tập đọc diễn văn…

Nói những cái đó để thấy TTS không có phong cách, không có trình độ, năng lực làm lãnh đạo chỉ là cấp tỉnh. Thử tổng kết xem TTS đã làm được gì cả khóa vừa rồi.

3/ Trương Tấn Sang không trung thực :

Cả nước, ai xem truyền hình đêm 17/10/2012 đều thấy Chủ tịch nước TTS trong cuộc tiếp xúc cử tri ở Bảo tàng Tôn Đức Thắng TP.Hồ Chí Minh đều nhớ TTS chỉ trích một Ủy viên Bộ chính trị có lỗi là “cá nhân đồng chí X”.

Vậy mà khi kiểm điểm anh ta chối, không nhận là mình đã nói đồng chí X.

Cũng như vậy trong cuộc nói chuyện ở Câu lạc bộ Thăng Long, TTS nói nhiều chuyện không đúng về nội bộ. Khi kiểm điểm TTS chối, không nhận lời mình đã nói. Các bô lão cách mạng cười mỉa và chửi thề “đồ hèn, nói mà chối là quá hèn”.

Người viết bài này nghĩ rằng : thiếu trung thực không dám nhận sai sót là không thể tham gia BCH Trung ương được, thậm chí không phải là đảng viên. Những bộc lộ thấy được chỉ là cái râu, cái ria của một con người giả dối, lừa lọc. Cứ lật lại vụ nữ Giám đốc Thu Hồng ở Công ty May mặc XK Quận 3 TP.Hồ Chí Minh thì càng thấy sự đê hèn của TTS. Việc này còn đó đơn kiện của đương sự, kèm chữ ký của Giám đốc Công an TP.Hồ Chí Minh là ông Nguyễn Hữu Khương tố cáo TTS cưỡng ép hiếp dâm chị Hồng, ép chị Hồng làm bậy, chị Hồng chống lại, TTS lệnh Công an bắt bỏ tù (?) không có tội, ra tù vợ chồng chị Hồng kêu cứu, nhưng không được xem xét. Tại sao không điều tra vụ này ?

Từ đó đáp số cuối cùng là Trương Tấn Sang đầy đủ bằng chứng, nhân tố để loại ra khỏi Ban chấp hành TW và cần lập chuyên án nghiên cứu từ đầu về TTS để công bố thật hư cho dân, lấy lại lòng tin của nhân dân với Đảng.biết, các “đồng chí” lãnh đạo đảng “tốt” với nhau như thế nào…

Võ Duy Luận

Lý Nhã Kỳ sẽ tiếp tục khiến 2 “phi công Bộ Chính trị" đột quỵ?

SCANDAL: Sau vụ “đốn ngã” 2 phi công Vietnam Airlines, Lý Nhã Kỳ sẽ tiếp tục khiến 2 “phi công Bộ Chính trị" đột quỵ?
Hôm nay báo chí đăng đồng loạt “tai biến” mới liên quan đến Lý Nhã Kỳ (tên thật Trần Thị Thanh Nhàn?), người đẹp đã từng làm điên đảo giới đàn ông tiếp tục vướng vào một scandal mới khiến 2 phi công Vietnam Airlines buông tay lái và nhận án kỷ luật. Nguy cơ tiếp theo còn nguy hiểm hơn nhiều khi người đẹp đang “âm mưu” làm hai “phi công” khác đột quỵ.
Có một điều hiếm người để ý, dạo tết vừa rồi trên Facebook Cô gái Đồ Long xuất hiện nhiều hình ảnh người đẹp này, theo thông tin đó, để có thể vượt qua phong ba bão táp và thực hiện phương án “làm giàu không khó”, người đẹp đã ra Hà Nội và nghe nói đã hiến thân cho Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Đề nghị Ủy ban Kiểm tra Trung ương vào cuộc điều tra làm rõ thực hư, chỉ biết rằng, nếu đó là sự thực thì không lạ khi một người đẹp phải kết hôn chui để xuất cảnh Đức, lúc về chỉ đóng vài phim thị trường, rồi lên ngai “Đại sứ” du lịch, gần đây còn mở cả shop kim cương hoành tráng ở khu đất vàng Đồng Khởi. Nghe đâu kim cương và hàng hiệu mà người đẹp bán được vận chuyển từ cơ sở của bố nuôi tỷ phú, anh nuôi tỷ phú, mẹ nuôi tỷ phú người Hong-kong theo đường “miễn thuế” của Vietnam Airlines với sự bọc lót của ngài Thống lĩnh lực lượng vũ trang Trương Tấn Sang và Thường trực Ban Chống tham nhũng Nguyễn Xuân Phúc.
Mặt tái mét, phờ phạc, quần áo xộc xệch của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và mặt đỏ lừ, nét hưng phấn thỏa mãn của người đẹp Lý Nhã Kỳ (Nguồn: Facebook Cô gái Đồ long - Lynk Unliked)
Xong phần Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến lượt ngài Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sắp vào trận? (Nguồn: Facebook Cô gái Đồ long - Lynk Unliked)
Hành vi của Lý Nhã Kỳ trên chuyến bay VN 595 từ Hồng Kông đi TP HCM  đã khiến hai phi công trẻ bị kỷ luật 
Nguồn: Internet

Các câu nói "hùng hồn' của ngài Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

Ngài chủ tịch kính mến!

Mặc dù đã được nghe lời cảnh báo "đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm" lại kèm vài chục năm trải nghiệm nhưng éo le thay tôi vẫn rất thích các câu nói của ngài. Thổ lộ đó cũng là lời giới thiệu để ngài thấy cái lý do "thấy người sang bắt quàng làm họ" của tôi cũng chẳng đến nỗi nào. Quả thật ngài nói hay và khéo như "mật rót tai". Nhưng quan trọng hơn là đúng lúc, đúng chỗ tựa như trận mưa rào cho cánh đồng hạn, tấm chiếu manh cho kẻ đang buồn ngủ,...
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang
Chẳng hạn khi tham nhũng tràn lan, phổ biến, trầm trọng từ mức "ăn của dân không chừa một thứ gì" tới Vinashin gây thất thoát 86 nghìn tỉ VND tương đương 86 tấn vàng (gấp hơn 5 lần số vàng mà chính quyền cộng sản vu cho ông Thiệu ăn cắp hồi 1975) khiến dân tình bức xúc vô cùng; Đúng lúc ấy thì ngài ví von, lên giọng cảnh báo "Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là 'chết' cái đất nước này". 

Biết người chống tham nhũng sợ bị trù úm, trả thù, ngài trấn an, khuyến khích "Chúng tôi hiểu tình hình trù úm người tố cáo là rất ghê gớm. Nhưng vì sợ bị trù úm mà chúng ta không tố cáo thì đất nước này sẽ thế nào? Người ta có thể trú úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này”.

Vào lúc báo chí phanh phui những biệt thự hoành tráng, đắt tiền của hàng loạt các quan chức cao cấp thì ngài ý nhị so sánh chúng với tài sản của mình qua dòng tâm sự “Khi thấy mình nhu nhược, thì tôi sẽ làm đơn xin nghỉ, thậm chí về quê, trả lại nhà cho đảng, nhà tôi nhỏ thôi, chỉ 51 mét vuông, khi về hưu tôi sẽ không lấy một mét đất nào”.

Năm 2012 nhân kỷ niệm ngày Quốc khánh ngài đã dạy cho thế hệ trẻ những bài học nhớ đời "Tự hào với những gì đã làm được, nhưng chúng ta cũng cần phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc".

Cứ như vậy tùy từng thời gian, địa điểm, đối tượng các câu nói của ngài khi hùng hồn đanh thép, khi như mật ngọt, lúc lại thủ thỉ thật thà khiến tôi cùng khối kẻ nữa trở thành "fan của chúng" lúc nào không hay. Và mặc dư luận cho rằng các câu nói đó là để PR bản thân nhằm ghế cho đại hội tới, mặc các lời đồn thổi thế này thế nọ về ngài tôi vẫn "kiên định" và không ngừng hâm mộ chúng. "Bộ sưu tập các câu nói hay của ngài" của tôi theo thời gian cứ mỗi ngày một dày lên.

Mùa thu năm nay nhân kỷ niệm 69 năm ngày quốc khánh, 45 năm di chúc Hồ Chủ Tịch ngài lại tiếp tục có bài viết cho tạp chí cộng sản nhan đề "Vì nền độc lập tự do của đất nước, vì sự toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc, xứng đáng với sự tin cậy ủy thác của nhân dân". Tôi đã đọc toàn bài viết và thấy đáng chú ý hơn cả là hai câu "Chúng ta không sợ bất cứ một thế lực nào, dù là hung bạo nhất. Chúng ta chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước, chế độ ta". Hai câu trên có thể ghép thành một câu. Na ná câu của Hồ Nguyên Trừng trả lời vua Hồ Quý Ly trong hội nghị bàn kế chống quân Minh "Thần không ngại đánh, chỉ sợ lòng dân không theo mà thôi" với ý nghĩa đề cao sức mạnh của lòng dân. Và nó lại được ngài đưa ra đúng vào thời điểm chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam đang bị Trung Quốc đe dọa nghiêm trọng.

Ngay lập tức đã xuất hiện nhiều bài bình luận với các tiêu đề "chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào đảng", "nỗi sợ của chủ tịch Sang là có căn cứ", "nỗi sợ muộn màng của ông Trương Tấn Sang",... Đang định đưa nó vào "bộ sưu tập" chợt thấy có điều muốn trao đổi để làm rõ thêm về một số từ ngài dùng và ý nghĩa của câu nói.

Vì ngài thay mặt đảng, nhà nước nói với nhân dân hai câu trên nên từ "chúng ta" trong đó đóng vai trò chủ ngữ chỉ có hai khả năng: hoặc chỉ "đảng và nhân dân", hoặc chỉ đảng. Khả năng đầu tiên "chúng ta" chỉ "đảng và dân". Nghĩa là ngoài đảng ra, ngài cho rằng: dân chúng tôi cũng sợ "chúng tôi không tin vào đảng". Thưa ngài! Khi đã không tin thì chúng tôi chỉ thấy chán ghét muốn thay và nếu sợ chỉ là sợ không muốn gần như "sợ hủi", hay sợ sự trơ lỳ, giả dối, tàn bạo của các ngài mà thôi. Kiểu "cho rằng" này rất giống với kiểu cho rằng "nhân dân Việt Nam không chấp nhận đa nguyên đa đảng" mà các ngài thường dùng. Với khả năng thứ hai lẽ ra phải dùng từ "chúng tôi" nhưng ngài lại dùng từ "chúng ta" nghĩa là ngài muốn dân chúng tôi phải chịu chung nỗi sợ với các ngài. Vẫn là kiểu nói thay, áp đặt như khả năng đầu tiên. Như vậy việc dùng từ "chúng ta" trong hai câu trên của ngài là không ổn. Hai câu nói trên phải là: "Đảng không sợ bất cứ một thế lực nào dù là hung bạo nhất. Đảng chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước, chế độ ta". Có thể là trong thâm tâm ngài cũng muốn nói như thế nhưng vì bản tính khéo léo cộng với thói quen thích nói thay nên ngài buộc phải nói như thế. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì chủ ngữ của hai câu trên cũng không thể thiếu "đảng".

Đồng ý với ngài là đảng có sợ "dân không tin" thật. Vì bao năm qua các ngài đã cố tình bưng bít sự thật, cấm đoán tự do ngôn luận với mục đích là giữ "uy tín" cho đảng, giữ niềm tin của nhân dân với chế độ. Nhưng là "nỗi sợ nhất" thì chưa chắc. Một thực tế không thể phủ nhận hiện nay là lòng tin của dân vào đảng, chế độ đã giảm sút nghiêm trọng. Nguyên nhân như chính các báo "lề đảng" chỉ ra là "quản lý yếu kém", để "tham nhũng tràn lan", "chống tham nhũng không hiệu quả", "cán bộ, đảng viên công chức, quan chức của đảng không gương mẫu, hy sinh vì dân, mà lại làm hại cho dân",...

Theo tôi còn có một nguyên nhân quan trọng nữa là đảng không tin dân.

Vì không tin dân nên đảng khư khư giữ lại điều 4 trong hiến pháp.

Vì không tin dân nên đảng bắt quân đội trước tiên phải trung thành với đảng sau đó mới đến nhân dân.

Vì không tin dân nên đảng kiểm soát hầu như mọi tổ chức xã hội.

Vì không tin dân nên đảng hạn chế, cấm đoán các quyền tự do cơ bản của con người mà đảng đã cam kết thực thi trước cộng đồng quốc tế.

Vì không tin dân nên đảng ngăn cấm mọi tiếng nói phản biện của các tầng lớp trí thức.

Vì không tin dân nên đảng duy trì một đội ngũ công an khổng lồ và dạy họ chỉ biết còn đảng còn mình...

Các nguyên nhân trên đều là chủ quan mà tự đảng phải khắc phục. Nhưng thực trạng đất nước những năm qua cho thấy đảng của ngài dù sợ "dân không tin" nhưng vẫn chưa thiết tha gì tới việc "lấy lại". Lý do: ngại đụng chạm tới "nỗi sợ nhất". Nỗi sợ mất những đặc quyền đặc lợi dành cho các đảng viên từ cao tới thấp mà chỉ ở một chế độ độc tài độc đảng mới có. Thiết tha còn khó lấy lại huống chi là không thiết tha và hy vọng "lấy lại được niềm tin của dân với đảng" chỉ là viển vông.

Không có niềm tin của dân thì lấy đâu chỗ dựa, không có chỗ dựa thì phải dựa vào ngoại bang để tồn tại. Một lý do thuyết phục để giải thích "triều đại cộng sản" của ngài là hèn hạ nhất với ngoại bang từ xưa tới nay. Ngài cũng chẳng cần phải lo bị quở trách dẫn tới "mất ghế" khi tuyên bố "không sợ bất kỳ ai" vì ông bạn "4 tốt chữ vàng" hung bạo biết tỏng đấy chỉ là lời phét lác với dân còn với họ đảng của ông trước sau vẫn một mực nhũn nhặn như con chi chi.

Hai câu của ngài có thể ghép thành một mệnh đề. Trong toán học gọi là mệnh đề nhân quả hay mệnh đề kéo theo. Nó gồm hai phần nguyên nhân hay giả thiết và kết quả hay kết luận. Nó chỉ sai trong trường hợp giả thiết đúng còn kết luận sai, nên nếu giả thiết sai thì dù kết luận thế nào nó vẫn đúng.

Các mệnh đề kiểu này đã từng thấy trong các câu ca dao: 

“Bao giờ trạch đẻ ngọn đa 
  sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình. 
  Bao giờ rau diếp làm đình 
  gỗ lim làm ghém thì mình lấy ta”.

Hay câu “Ta chỉ uống nước biển thôi, các người hãy rẽ hết nước sông ra khỏi biển thì ta sẽ uống cạn nước biển” của người nô lệ thông minh Edop mách cho ông chủ là triết gia Xantuyt để nói với người bạn trong vở kịch “Con cáo và chùm nho”. Hai câu của ngài thuộc kiểu trên và hẳn ngài phải rõ hơn hết. Chúng có nhiệm vụ phét lác cho đảng, đánh bóng cho bản thân ngài, lừa mị nhân dân. Suy ra toàn bộ các câu trong “bộ sưu tập...” của tôi cũng vậy. Bởi thế cho nên tôi đã vứt nó vào thùng rác và “rút tên” khỏi “danh sách fan hâm mộ”.

Chào tạm biệt ngài. 

Trần Hoàng Lan

Nguồn: Dân làm báo

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang - Kẻ phá nát Đảng cộng sản Việt Nam

Nếu gạt ra ngoài những ngôn từ mang tính quy chụp và tấn công cá nhân, thì bài viết này dường như... khen ông Sang vì những hành động của ông có xu hướng nhằm bảo vệ uy tín đang ngày càng xuống dốc của Đảng thông qua việc chống nhóm đặc quyền trong ngân hàng và trong Bộ Chính Trị...
Ông Nguyễn Minh Triết nói: "Trương Tấn Sang là người chuyên gây mất đoàn kết nội bộ". Ông Sang đã gay cấn và tìm cách tấn công ông Nguyễn Tấn Dũng từ trước đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 11 và trước nữa là các chiêu tấn công Thủ tướng Phan Văn Khải (từ khi ông Sang còn là Trưởng ban kinh tế). Ông Triết đã nhìn đúng ông Sang.
Cần nhìn rõ các chiêu của Trương Tấn Sang trong việc gây mất đoàn kết nội bộ, phá nát Đảng cộng sản Việt Nam
Ông Trương Tấn Sang
Chiêu thứ nhất: Ông Trương Tấn Sang nắm Nguyễn Khánh Toàn nguyên Thứ trưởng Bộ Công An và Vũ Hải Triều nguyên Tổng cục phó Tổng cục An ninh để dùng quân lính Công an moi móc các thông tin, gần đây chủ yếu là Ngân hàng và các Tập đoàn kinh tế. (Nay Toàn và Triều đã nghỉ hưu nhưng vẫn dùng đệ tử để làm việc này). Thông tin thường là thất thiệt, đổi trắng thay đen hoặc lấy một chuyện bé xíu xé thành lớn rồi tâu đến Trương Tấn Sang, những lúc như thế Trương Tấn Sang thường trề cái môi dày ra, nghiến răng mấy cái rồi mới ra tay.
Chiêu thứ hai: Sang dùng các đệ tử Đặng Thành Tâm, Đặng Thị Hoàng Yến, Đặng Văn Thành (nguyên Chủ tịch Sacombank), Hùng Ken, Thắng mượt… để thâu tóm thông tin vỉa hè… dùng tiền mua chuộc các quan chức. Người ta nói: muốn gì thì đến Bà Út (vợ ông út – Lê Hồng Anh) hoặc cứ đấm cỡ trăm (trăm ngàn USD) cho ông Xuân (Nguyễn Xuân Phúc) thì sẽ được tiếp đãi như vua. Dùng tiền mua các nhà báo, nhà mạng lá cải để ra đòn.
Chiêu thứ ba: Trương Tấn Sang thông qua Chu Hảo để nắm nhóm trí thức bất mãn có tư tưởng chống Đảng ở Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh. Trương Tấn Sang kích động, khen ngợi và thậm chí gọi các đệ tử nói trên đến để “hỗ trợ” chuyên đề nghiên cứu,thực ra là để tập họp trí thức chống Chính phủ, chống Đảng. Vụ án Trần Huỳnh Duy Thức là một minh chứng.
Chiêu thứ tư: Trương Tấn Sang dùng Hải lùn, nguyên là trợ lý của Sang làm “tư lệnh” mặt trận báo chí. Hải thường gọi điện cho các Tổng biên tập truyền đạt ý kiến “anh Tư” chỉ đạo đưa bài này, đánh vụ kia… phóng viên Báo Tiền Phong bị bắt quả tang đã lộ rõ vai trò của Hải lùn (nhân dân ai cũng biết, vậy sao không trị Hải lùn).
Trương Tấn Sang cho Đặng Thị Hoàng Yến chạy sang Mỹ mở mạng Quan làm báo, dùng Hải lùn cung cấp thông tin cho Đặng Thành Tâm, có khi Trương Tấn Sang trực tiếp “giao ban” với Tâm để Tâm dùng nhân viên chuyển ra cho in các thông tin nội bộ mà chỉ có cở Trương Tấn Sang mới biết. Quan làm báo đã bóp méo, đổi trắng thành đen để đưa lên mạng hàng triệu người đọc, giờ đây mọi người đều thấy cái trò trớ trêu của Quan làm báo.
Đó là những chiêu mà Trương Tấn Sang gọi là “bao vây địch”.
Còn đây là chiêu Trương Tấn Sang trực tiếp ra tay:
- Thứ nhất ra tay phân hoá nội bộ: Ông Trương Tấn Sang vận động các cụ nguyên Tổng bí thư như Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười và các vị lão thành cách mạng cao cấp. Trương Tấn Sang đến cả Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh để vận động bằng cách cung cấp đến các cụ những thông tin sai lệch và vận động lật đổ Thủ tướng. Hải lùn dự thảo 1 thư để Trương Tấn Sang lấy chữ ký các cụ để đòi kỷ luật và thay Thủ tướng. Có lá thư này rồi Ông Trương Tấn Sang báo cáo sai lệch cho Tổng bí thư và yêu cầu phải “xử lý” để “bảo vệ Đảng”.
- Nguyễn Phú Trọng mấy đêm mất ngủ vì lá thư và những cú điện thoại của các cụ, cuối cùng thống nhất với Trương Tấn Sang là đưa ra Bộ chính trị và Ban chấp hành TW để xem xét. Đến giờ chót Cụ Đỗ Mười không đồng tình công bố bức thư này.
Thực hiện xong bước 1 này Ông Trương Tấn Sang nghĩ là chắc ăn liền gọi Tô Huy Rứa, Trần Lưu Hải (Phó ban trực Ban tổ chức TW) để thông báo và lên kế hoạch hành động. Ông Trương Tấn Sang gọi Nguyễn Xuân Phúc “chú mày ở trong ruột, biết nhiều làm đi, anh sẽ dành cho chú chức Thủ tướng”. Nguyễn Xuân Phúc mất ngủ vì sướng quá. Chả lẽ số đến nhanh vậy (!) anh ta liền quay 180 độ chống Nguyễn Tấn Dũng, người đã cưu mang, dạy dỗ nâng đỡ từ anh quan hàng tỉnh trở thành Phó Thủ tướng, uỷ viên Bộ chính trị- chuyện này cả vùng Quảng Nam Đà Nẵng cả nước ai cũng biết và ghê tởm. Từ Phúc, từ Rứa, từ Trần Lưu Hải lây lan sang một số Uỷ viên Bộ chính trị và Ban chấp hành TW khác, Trương Tấn Sang nghĩ đã chắc ăn nên kéo Nguyễn Phú Trọng, Lê Hồng Anh ra đòn. Ông Trương Tấn Sang lập kế kỷ luật tập thể để kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng và thông qua được Bộ chính trị.
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (phải). Ảnh: Quý Đoàn.
May thay, Ban chấp hành TW rất sáng suốt, từ họp tổ đến họp hội trường- 80% ý kiến bác bỏ đề nghị của Bộ chính trị. Lúc này Trương Tấn Sang tức điên lên nhưng vẫn nghĩ ra kế sách không bỏ phiếu ở Ban chấp hành TW nữa vì đã có bỏ phiếu ở Bộ chính trị với phiếu đồng ý kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng hình thức khiển trách. Cứ lấy cái án này cũng đủ hạ uy tín Nguyễn Tấn Dũng rồi.
Ban chấp hành TW một lần nữa tỏ ra rất sáng suốt, vững vàng nhìn rõ sự thể rằng: Cái sai của Đảng là sai có hệ thống, sai từ nhiều khoá, sai từ cơ chế, từ nghị quyết. Những vấn đề nêu ra để kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng thì Đại hội Đảng đã có nghị quyết, Bộ chính trị đã có nghị quyết, giờ lại lật ngược là sao? Nếu lật lại thì nhiều người chứ sao một mình Nguyễn Tấn Dũng và nhất quyết yêu cầu bỏ phiếu, không thể để cái án treo cho Thủ tướng.
Kết quả 126 phiếu của 126 Uỷ viên TW chiếm 74,24% số uỷ viên TW có mặt đã bác bỏ án kỷ luật. Đây là quyết định cao nhất và chung thẩm. Vậy nhưng Trương Tấn Sang vẫn không chịu dừng, ông ta vẫn ra chiêu vớt cuối cùng bằng cách sử dụng các cuộc đi tiếp xúc cử tri, tiếp xúc dân ở khu dân cư văn hoá của Mặt trận TW để đưa thông tin về việc kỷ luật, để kích động mọi người, mọi phần tử lên tiếng nhằm gây mất ổn định và lấy cớ tấn công Chính phủ.
Cũng may mà từ các chiêu này giúp các bậc lão thành cách mạng thấy rõ bản chất của Trương Tấn Sang, thấy cái hèn của anh ta và khẳng định đây là cách làm hại uy tín của Đảng, của Chính phủ, đúng hơn là những chiêu thức phá Đảng, phá chế độ là phản lại nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 11.
Tôi đã mất khá nhiều công phu, nhiều thời gian để tìm hiểu, phân định và nghe nhiều đ/c cao cấp ở bậc nguyên tứ trụ triều đình, đến các nguyên Uỷ viên TW để được phân giải mới tổng kết ra những điều trên, xin gởi đến những người có trách nhiệm để chiêm nghiệm và xử lý nhằm giữ sự trong sáng và tồn vinh của đảng ta.
Trần Vương
(Hà Nội)
Nguồn: Dân luận

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nói "sau lưng" ở một sổ tang gia đình!

Quả thật dư luận không hiểu nổi mục đích của những lời ghi sổ tang chị Võ Thị Thắng của Chủ tịch nước là gì. Dù mục đích gì mà ông có được, thì cái mất của ông nhiều hơn, nhất là ông đã đánh mất uy tín của cá nhân, ông là kẻ hèn trong những thằng hèn nhất, ở một cương vị lớn như thế mà phải nói "sau lưng" ở một sổ tang gia đình, không dám lên tiếng với Bộ Chính trị mà ông tham gia để vạch mặt "kẻ hiểm ác, giấu mặt". 
Chị Võ Thị Thắng ra đi đã để lại trong lòng mọi người niềm thương tiếc vô hạn, sự khâm phục và lòng biết ơn người nữ anh hùng kiên cường bất khuất trước quân thù, nụ cười của chị là nụ cười của dân tộc, của chiến thắng. Thương tiếc chị Võ Thị Thắng tôi tìm đọc những dòng chữ của mọi người ghi trong sổ tang. Nếu chị biết (tin rằng chị biết) được những lời chia ly của mọi người hẳn chị sẽ rất ấm lòng. Tuy nhiên tôi rất phân vân và có thể nói sửng sốt khi đọc lời ghi sổ tang của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Với cương của ông đang giữ phải nói là rất trọng trách của Nhà nước và của Đảng Cộng sản Việt Nam vì ông còn là ủy viên Bộ Chính trị và trước đó ông đã từng giữ chức Thường trực Ban Bí thư TW Đảng thì việc ghi sổ tang đối với một ủy viên TW nhất là đối với chị Võ Thị Thắng thì ông phải cân nhắc dữ lắm, có thể nói từng câu từng chữ một. Tôi suy nghĩ nhất đoạn ông viết "Thời nào cũng có kẻ hiểm ác, giấu mặt đối xử bất nhân nhưng Võ Thị Thắng vẫn lại hiêng ngang ngẩng cao đầu: ”Sống vĩ đại, chết vinh quang”" vì nhận thấy nó chứa ẩn ý sâu xa hình như ông Sang ám chỉ tới một tổ chức hoặc một cá nhân nào đó đã đối xử ác hiểm với chị Thắng.
Chủ tịch nước và phu nhân viết sổ tang
Sự thực, nếu không đọc lời ghi tang của Chủ tịch nước thì không thể biết được cái gì đã xảy ra với chị Võ Thị Thắng và vì sao đến lúc này Chủ tịch nước mới hé lộ ra những uẩn khúc cay đắng của chị gặp phải mà không phải là tổ chức Đảng. Từ đó, dẫn tới những người cùng chung thắc mắc tìm đến nhau và cùng nhau thu thập thông tin xung quanh sự việc này. Có ai đó đã hé mở về lời ghi tang của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trên Internet là chị Võ Thị Thắng đã bị một nhóm người có quyền lực định bắt chị gọi là vụ án T4 nhưng đã được lực lượng an ninh chặn lại. Nhờ vào thông tin này chúng tôi đã lần mò ra những manh mối, những người biết vụ này là những người trước đây đã giúp việc cho ông Trần Đình Hoan, Phan Diễn, Lê Minh Hương, Vũ Quốc Hùng. Họ nói vụ án này do bên an ninh làm gọi là T4, nay còn lưu ở Văn phòng TW. Nói đến vụ T4 thì ai cũng nghe nói đến, câu chuyện rất dài và những người biết thông tin này cũng không nắm được cụ thể quá trình vụ án mà chỉ nhớ một số tình tiết trong báo cáo kết luận vụ T4 của Bộ Chính trị năm 2004 như sau:
Chị Võ Thị Thắng bị một nhóm người là Đỗ Ngọc Chấp (Cục trưởng), Nguyễn Quang Vinh cán bộ Cục II và một số cán bộ Tổng cục II Bộ Quốc phòng theo dõi và phát hiện chị Võ Thị Thắng có liên hệ với CIA. Nhóm này có quan hệ mật thiết với ông Nguyễn Thái Nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ cùng vợ là Lê Thị Hiền công tác ở Tổng cục Du lịch cùng cơ quan với chị Võ Thị Thắng cung cấp cho nhóm Đỗ Ngọc Chấp nhiều thông tin quan hệ nghi vấn với CIA của chị Võ Thị Thắng. Nhóm Đỗ Ngọc Chấp cũng thu thập qua màng lưới ở Mỹ và tài liệu Mỹ ngụy để lại những thông tin về ông Trương Tấn Sang đã đầu hàng khi bị bắt và được CIA sử dụng cùng với đơn tố cáo của bà Nguyễn Thị Thu Hồng là 1 doanh nghiệp ở thành phố Hồ Chí Minh về việc đòi cưỡng dâm bà không thành nên ông Sang lập mưu bắt bỏ tù bà Hồng khi ông Trương Tấn Sang làm Chủ tịch UBND thành phố. Những thông tin trên đây đã báo cáo đến Tổng cục II quân đội và ông Vũ Chính đã soạn tin báo cáo gửi một số ông lãnh đạo chủ chốt Bộ Chính trị lúc đó gọi là Tin Tổng cục II lấy nguồn từ T4 (theo Tổng cục II Bộ Quốc phòng thì T4 là đầu mối điệp viên đang hoạt động ở Mỹ).
Không chỉ dừng lại ở báo cáo nguồn tin chị Thắng quan hệ với CIA, nhóm Đỗ Ngọc Chấp đã lập kế hoạch bắt bí mật chị Thắng để điều tra. Kế hoạch này được bà Lê Thị Hiền vợ ông Nguyễn Thái Nguyên cũng biết và đã fax cho ông Thái Nguyên đang công tác ở nước ngoài về kế hoạch bắt bí mật chị Võ Thị Thắng. Thông tin qua lại của vợ chồng ông Thái Nguyên bị Bộ Công an phát hiện được và đã lập án điều tra. Kết quả là Bộ Công an đã báo cáo Bộ Chính trị những thông tin nhóm Đỗ Ngọc Chấp, Nguyễn Quang Vinh Cục II, Tổng cục II quân đội báo cáo về chị Võ Thị Thắng làm việc cho CIA là giả tạo, xuất phát từ động cơ cá nhân của vợ chồng Thái Nguyên lợi dụng nhóm Đỗ Ngọc Chấp để thực hiện mưu đồ, điệp viên mang bí số T4 là không có thật, nhóm Chấp bịa ra để làm thành tích báo cáo cấp trên. Trên cơ sở báo cáo của Bộ Công an, Bộ Chính trị đã chỉ đạo bắt vợ chồng Nguyễn Thái Nguyên và nhóm Đỗ Ngọc Chấp để điều tra, vì vậy kế hoạch bắt bí mật chị Võ Thị Thắng chúng không thực hiện được. Chị Thắng được minh oan (các nguồn tin cho biết thực ra tin chị Võ Thị Thắng là CIA và bọn Chấp, Vinh định bắt chị cũng không mấy người biết). Được biết vụ án này kết thúc năm 2004, Nguyễn Thái Nguyên va bọn Chấp, Vinh... đã bị ngồi tù nhiều năm.
Lời ghi sổ tang của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang
Trở lại lời ghi sổ tang về chị Võ Thị Thắng của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang "... kẻ hiểm ác, giấu mặt đối xử bất nhân", có phải chủ tịch muốn ám chỉ nhóm Đỗ Ngọc Chấp, Thái Nguyên không? Cứ theo thông tin thu thập được trên đây thì bọn Đỗ Ngọc Chấp tình báo quân đội là loại người hiểm ác, vì nó bịa đặt, nói không thành có, nó bịa đặt tội phản quốc với 1 ủy viên TW Đảng thì nó là loại tội ác tày trời chứ không dừng lại ở hiểm ác. Việc bỏ tù chúng là thích đáng, mong rằng Tổng cục tình báo quân đội phải chấn chỉnh để không bao giờ trong quân đội ta lại có loại người như bọn Chấp, Vinh.
Tuy nhiên dư luận chung vẫn không thỏa mãn về kết luận những đối tượng đã có mưu đồ hại chị Võ Thị Thắng, đó mới là "hiểm ác", còn loại "giấu mặt đối xử bất nhân" Chủ tịch nước muốn ám chỉ là ai? hẳn không phải là bọn Đỗ Ngọc Chấp. Trong đời sống chính trị của nước ta, việc đánh giá cán bộ, sắp xếp cán bộ, kỷ luật cán bộ phải là Ban Bí thư, Bộ Chính trị. Chị Võ Thị Thắng là ủy viên TW thì không thể chỉ Ban tổ chức TW hoặc một cá nhân nào quyết định được mà phải tuân theo nguyên tắc đó. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang là ủy viên Bộ Chính trị nhiều khóa, không thể không tham gia việc sắp xếp bổ nhiệm cán bộ, và không thể không tham gia việc sắp xếp chị Võ Thị Thắng trong bộ máy lãnh đạo của Nhà nước. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang quá hiểu điều này và nếu có gì oan ức với chị Thắng thì tại sao Chủ tịch lại không có ý kiến ngay khi họp Bộ Chính trị bố trí công tác cho chị Võ Thị Thắng, để đến bây giờ Chủ tịch mới ghi ra những từ khiến mọi người sửng sốt, rõ ràng là Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vẫn đang nhằm vào ai đó, phải là người có chức có quyền trong bộ máy của Đảng và Nhà nước, đang kìm hãm sự phát triển của Chủ tịch nước? Có thể là nguồn tin bọn Đỗ Ngọc Chấp và tình báo quân đội báo cáo Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có nghi vấn làm việc cho tình báo Mỹ khi bị bắt đến nay vẫn chưa được Bộ Chính trị kết luận chăng? Điều này thật vô lý vì đồng chí Trương Tấn Sang vào ủy viên Bộ Chính trị từ khi làm Bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí Minh, mặc dù bị kỷ luật cảnh cáo về Đảng nhưng vẫn liên tục là ủy viên Bộ Chính trị. Đến nay là người đứng đầu Nhà nước, còn ai to hơn bằng, vậy thì có gì mà phải lặt vặt trách móc thế?
Quả thật dư luận không hiểu nổi mục đích của những lời ghi sổ tang chị Võ Thị Thắng của Chủ tịch nước là gì. Dù mục đích gì mà ông có được, thì cái mất của ông nhiều hơn, nhất là ông đã đánh mất uy tín của cá nhân, ông là kẻ hèn trong những thằng hèn nhất, ở một cương vị lớn như thế mà phải nói "sau lưng" ở một sổ tang gia đình, không dám lên tiếng với Bộ Chính trị mà ông tham gia để vạch mặt "kẻ hiểm ác, giấu mặt". Những điều ông ghi sổ tang có lẽ chi có một mình chị Võ Thị Thắng và anh Thuận chồng của chị là vừa lòng (chưa chắc chị Thắng đã đồng ý với nhận xét này). Còn đối với mọi người dân, với sự kiện này và những điều ông đã phát biểu trước đồng bào đều không đáng tin cậy. Ông chỉ là người nêu ra cho mọi người choảng nhau, ông là kẻ thọc gậy bánh xe không hơn không kém, hình như ông sinh ra là để ly gián nội bộ. Chưa hết, lời ông ghi sổ tang còn làm tổn hại đến lợi ích và uy tín của Bộ Chính trị, nó phản ảnh các ông đối xử với nhau theo kiểu bằng mặt không bằng lòng, chứa nhiều uẩn khúc. Vậy ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và các đồng chí của ông có còn đáng để mọi người ủng hộ hay không khi trong nội bộ các ông "thời nào cũng có kẻ hiểm ác, giấu mặt, đối xử bất nhân" nguy hiểm quá!!!
Cán bộ lão thành (Nguyên Ban TCTW)
 
Nguồn: Chân dung Quyền lực

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Cú lừa Dân Chủ thế kỷ

Có thật ở Việt Nam đang có một phong trào dân chủ không?

Dám khẳng định một câu chắc chắn 100% là không! Mà đây chỉ là một “phong trào tư lợi và háo danh” của các nhóm lợi ích theo ý đồ của Tư Sang, bởi ý chính sau:

Tư Sang cùng lúc bắt tay với 01 nhóm miền Bắc, 02 nhóm miền Nam để phục vụ mưu đồ của mình:

- Miền Bắc là nhóm “Sĩ phu Bắc hà” háo danh xung quanh Nguyễn Quang A, Chu Hảo, Tương Lai IDS, … Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn Bauxite,… Basàm Nguyễn Hữu Vinh, Phạm Viết Đào, Nguyễn Xuân Diện, Huỳnh Ngọc Chênh…
Một số thành viên tập đoàn lừa đảo trơ trẽn rẻ tiền mang tên “nhóm 72”
- Miền Nam bắt đầu là nhóm Nguyễn Hữu Hiền, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức thậm chí với cả Nguyễn Sĩ Bình (Đảng DCVN) nhưng âm mưu bị vỡ lở từ trong trứng trước đại hội XI, sau đó Tư Sang tiếp tục đưa Lê Thăng Long ra phát động Phong Trào Con Đường Việt Nam.!


- Chị em cảm tử nhà họ Đặng: Đặng Thị Hoàng Yến, Đặng Thành Tâm và Đặng Hoàng Phượng.
Nhân dân, những người yêu Nhân Quyền, tranh đấu cho Nhân Quyền chân chính, tranh đấu cho Dân Chủ đích thực, cả các tổ chức Nhân Quyền như Human Right Watch, RSF…  đã bị 2 nhóm này lừa một cách ngoạn mục bởi đầu mối bịp bợm chính là Tư Sang!
Các nhóm miền Nam

Đặng Thị Hoàng Yến - Trương Tấn Sang
- Chị em cảm tử nhà họ Đặng

Chuyện quan hệ giữa chị em nhà họ Đặng và Trương Tấn Sang thì nhân dân đã qua rõ qua hàng loạt các thông tin xác thực, chúng tôi vắn tắt một số thông tin: Năm 1998, Tâm-Yến là chủ mưu chính trong vụ án chiếm đoạt bí mật nhà nước xảy ra tại ngân hàng An Bình với các bằng chứng xác thực nhưng sau khi leo lên Trưởng ban kinh tế TW, Tư Sang đã can thiệp thô bạo để chị em nhà này được miễn truy tố hình sự, thậm chí Yến còn được Tư Sang chỉ đạo tay chân cấp “hộ chiếu công vụ” để Yến tự do xuất cảnh sang Mỹ làm việc với quan thầy. Trong thời gian Yến tỵ nạn, Tâm ở nhà đã tung hết tiền bạc để o bế, chạy các cửa để Tư Sang trèo lên chức Thường trực Ban Bí thư (2006). Khi đi Yến xác xơ, không một xu dính túi, 5 năm sau (2007), Yến được Mỹ gửi gấm lại cho Tư Sang với hàng trăm triệu USD trong tay. Tư Sang vừa bồ bịch với Yến vừa có tiền vừa có tình, trong mối quan hệ bất chính này, Tư Sang đã tạo mọi điều kiện để Tâm-Yến xây dựng đế chế Tân Tạo bằng các dự án bất động sản khổng lồ tại quê nhà Long An. 

Đặng Thành Tâm trở nên nửa điên nửa tỉnh,
 không dám hó hé gì ở QH
Không những thế, để tạo vây cánh vững chắc cho mình, Tư Sang đã nâng đỡ để Tâm-Yến leo vào Quốc hội, chính thức bắt đầu cuộc cờ chính trị cho phe nhóm Phiêu-Sang-Yến-Tâm. Âm mưu này quá lộ liễu, kết quả là Yến bị mấy ông già Cựu chiến binh, Người cao tuổi “đá bay” khỏi Quốc hội (2011). Nhận thấy đây là thời điểm cần đánh trận cuối cùng, Tư Sang đã quyết định chỉ đạo cho Yến làm “quân cảm tử”: Quay về Mỹ lập Quan làm báo (5/2012) với sự tư vấn của thầy dùi Trần Đình Triển bằng chiến thuật “nội công ngoại kích” để hạ gục bằng được đối thủ là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong Hội nghị Trung ương 6 bằng mọi giá, nhưng âm mưu này cũng bị bại lộ, Yến đang phải trốn chui nhủi ở Mỹ không dám về nước, Tâm thì trở nên “lành như cục đất”, nửa điên nửa tỉnh không dám hó hé gì ở Quốc hội. Hiện nay, Quan làm báo và Tư Sang đang rất lúng túng trước Hội nghị TW7?!

Nhóm Nguyễn Hữu Hiền – Trần Huỳnh Duy Thức – Lê Công Định

Tư Sang đã thông qua anh em bạn rể là Nguyễn Hữu Hiền (Nguyên Trung tâm Công nghệ phần mềm TP HCM - SSP tại 123 Trương Định, TP HCM), Hiền còn được Trương Tấn Sang viết thư tay giới thiệu làm Cục trưởng tại Bộ Bưu chính Viễn thông, thư này vẫn còn được lưu trữ tại Bộ TTTT.
Nguyễn Hữu Hiền - anh em bạn rể của Trương Tấn Sang
Một điều ít người biết Nguyễn Hữu Hiền là một bậc thầy về tâm linh, bùa chú, các việc làm lớn, ngày giờ xuất hành, đặt phong thuỷ nhà ở, nơi làm việc của Tư Sang đều do Hiền lo.  Khi Tư Sang đặt vấn đề, Nguyễn Hữu Hiền đã nghĩ ngay đến Trần Huỳnh Duy Thức (Tổng giám đốc Công ty Cổ phần internet Một Kết Nối, thành viên của SSP), sau khi mồi chài cho Thức các thông tin về tâm linh, thậm chí cho Thức thấy rồng bay ngũ sắc, bài thơ “Chấn lạc hồng” cũng do Hiền thiết kế theo phong cách tâm linh để Thức chắc mẫm mình là minh tinh, thủ tướng tương lai chứ không phải ai khác.

Bài thơ phong thủy Hiền sử dụng làm mồi nhử Trần Huỳnh Duy Thức
Trần Huỳnh Duy Thức
Rơi vào bẫy của Hiền, Trần Huỳnh Duy Thức đã bắt tay với Lê Công Định, Nguyễn Sỹ Bình, Nguyễn Tiến Trung để lập blog “Change we need”, tung các tư liệu được Tư Sang chỉ đạo cho Hiền chế biến để bôi đen Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhằm triệt hạ Thủ tướng trong Đại hội 11. Lê Công Định, Nguyễn Sĩ Bình, Nguyễn Tiến Trung thì mơ mơ màng màng vội vàng thành lập “Đảng lao động”, “Đảng xã hội” với thành phần nội các để chuẩn bị cho hậu Đại hội 11 dự kiến tổ chức vào 2010 khi Tư Sang trở thành “Boris Yeltsin của Việt Nam” theo lời hứa hẹn của Nguyễn Hữu Hiền. 

Tuy nhiên, một điều Tư Sang không ngờ Trần Huỳnh Duy Thức lại bắt tay với Nguyễn Sĩ Bình, chính là 1 tình báo an ninh của Tổng cục 5, Bộ Công an. Mọi động tĩnh của nhóm này đều được Bình thông tri cho phía Công an, cuộc cờ đổ bể nhanh chóng, lần lượt Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long… bị bắt, nhanh chóng nhận tội và xin khoan hồng. Biên bản nhận tội của Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung có đề cập trực tiếp đến sự chỉ đạo của Nguyễn Hữu Hiền và Trương Tấn Sang. Việc này Tư Sang theo sát các chân rết của mình trong Bộ Công an (Nguyễn Khánh Toàn, Vũ Hải Triều, Nguyễn Thanh Bình PGD CA TP HCM) nên chỉ đạo Hiền nhanh chóng phi tang các chứng cứ liên quan, đổ tất cả tội lỗi lên đầu Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Công Định, Tư Sang cũng tạo áp lực trong vụ này nên Hiền được miễn truy tố hình sự mà chỉ bị cho về vườn. Tuy nhiên, trong cuộc họp Bộ Chính trị về vụ án này, Tư Sang cũng phải “nhận khuyết điểm là đã thiếu cảnh giác, bị thế lực thù địch lợi dụng”!?.

Con bài Lê Thăng Long và Con đường Việt Nam
 của Tư Sang trở nên vô dụng!
Tháng 6/2012, Tư Sang đã can thiệp để Lê Thăng Long ra tù sớm và chỉ đạo Long thành lập “Phong trào con đường Việt Nam” để phục vụ Hội nghị trung ương 6  nhằm phế truất Nguyễn Tấn Dũng, nhưng một lần nữa, âm mưu này lại bất thành. Tháng 2/2013, Lê Công Định tiếp tục được Tư Sang tạo áp lực để ra tù sớm với âm mưu phục vụ Hội nghị TW7 sắp đến nhưng Định chưa dám có hoạt động gì vì đang bị quản chế chặt chẽ. 

 Nhóm “Sĩ phu Bắc hà”

Tháng 7/ 2009, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ban hành Quyết định 97 nhằm hạn chế các tổ chức khoa học công nghệ tự do, lúc đó viện IDS vẫn còn khả năng hoạt động, nhưng vì sao họ lại tuyên bố giải tán IDS và rút lui vào hoạt động bí mật??? 

Nguyễn Quang A
Tháng 9/2009, Nguyễn Quang A và Chu Hảo tuyên bố giải tán viện IDS đề về đầu quân, làm quân sư trí thức cửa sau cho Tư Sang (tài liệu của các đảng viên lão thành cách mạng đã biết rõ việc hợp tác này của viện IDS), Trương Tấn Sang luôn tiếp họ tại nhà và chiêu dụ họ để tập họp những “trí thức gai góc”, loại trí thức bất mãn, dùng cả công luận và công cụ của đảng để tấn công Nguyễn Tấn Dũng, nhằm tranh chiếc ghế Tổng Bí Thư cho Trương Tấn Sang. Một thành viên IDS khoe rằng: “anh Tư Sang nói mọi việc không có gì quan trọng, các anh (IDS) cứ hoạt động”. Trương Tấn Sang còn đến tận nhà thăm Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh và nhiều vị lão thành chỉ vì muốn vuốt ve lấy thêm “uy tín” và sự ủng hộ cho kế hoạch của mình, tuy nhiên âm mưu làm Tổng bí thư tại Đại hội 11 bất thành, khi đó chưa thành lập nhóm 72.! 

Chu Hảo
Bước qua hội nghị trung ương 6, nhóm này tăng cường lực lượng công khai thành lập cái gọi là nhóm 72 nhân sĩ – trí thức (chủ mưu là Nguyễn Quang A, Chu Hảo, Tương Lai, Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Xuân Diện,…), nhưng lại cố giữ bí mật trước công luận là không đứng về phe Trương Tấn Sang để triệt hạ Nguyễn Tấn Dũng, lợi dụng sự “khù khờ” của nhân dân để ra sức bịp bợm, khoác lác trên RFI, RFA, BBC là “trí thức phát động phong trào dân chủ”, là nhóm cộng sản trung thực đấu tranh trước cộng sản xấu, đấu tranh vì Dân Chủ và Tự Do.

Trong suốt từ năm 2009 đến nay, IDS cũ và nhóm 72 hiện nay đã liên tục móc nối với các báo đài như RFA, RFI, BBC để tạo dư luận triệt hạ Nguyễn Tấn Dũng. Có thể thấy Trương Tấn Sang đã rất thành công trong việc âm thầm sử dụng RFI, RFA, BBC và các báo hải ngoại như là một hệ thống loa tuyên vận cho Trương Tấn Sang hạ bệ Nguyễn Tấn Dũng, thông qua các thông tin tài chính kinh tế và “tranh đấu Dân Chủ”.

Nguyễn Hữu Vinh
Thông qua hoạt động hổ trợ cho tư Sang tấn công phe Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng, vô tình Nguyễn Hữu Vinh chủ nhân Anhbasam được tổ chức HRW động lòng trắc ẩn trao cho cái giải thưởng Hellman-Hammett Grants, rồi sau đó nhóm này đã vận động sân sau để Huỳnh Ngọc Chênh được tổ chức ký giả không biên giới RSF trao thêm giải thưởng Netizen nhằm tạo thêm “thanh thế” cho nhóm 72.

Sau khi nhận giải Netizen,
Huỳnh Ngọc Chênh trở thành trò cười cho cư dân mạng
Trương Tấn Sang có bề dày lịch sử hợp tác với Hán tặc Trung Quốc, thế mà nhóm 72 này lại vạch ra kế hoạch “Yêu Nước biểu tình chống Trung Quốc”, tạo điều kiện để phe Nguyễn Tấn Dũng bắt bớ các nhà bất đồng chính kiến, gây thêm sự bất bình trong nhân dân để dễ bề triệt hạ. Tư Sang đã giải thích điều này khi gặp Tập Cận Bình ngày 21/12/2011, Tập Cận Bình cũng hứa hẹn tạo áp lực để Đảng cộng sản đưa Tư Sang lên nắm chức Tổng bí thư tại Hội nghị trung ương 6 nhưng rồi thất hứa vì bận rộn với việc ổn định vững chắc ghế Chủ tịch nước kiêm Tổng bí thư của mình.

Có thể thấy Tư Sang đang tận dụng mọi “nguồn lực” cho “trận chiến cuối cùng” này, được ăn cả, ngã về không. Hội nghị trung ương 7 sắp tới là cơ hội cuối cùng mà Tư Sang có thể hạ bệ Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng.
Nguồn:  Lam Việt